Giờ mới biết anh Nguyên Kỳ… vô cùng biến thái =))
Ban đầu Mộ Dung Ca vẫn chưa nghe rõ, đợi đến khi Nguyên Kỳ lấy từ trong ngực áo ra một mảnh lụa màu xanh da trời, dưới ánh trăng cô nhìn thấy trên miếng lụa đó có vài vệt máu. Nhưng cô vẫn chưa hiểu ra vấn đề.
Hắn đưa mảnh lụa cho cô, giọng nói đều đều không nhận ra cảm xúc: “Máu xử nữ có màu gì vậy?”
Lúc này Mộ Dung Ca có không muốn nghe rõ vẫn phải nghe rõ! Trong đầu cô nổ vang một tiếng rung trời lở đất, cả khuôn mặt đỏ bừng.
Mộ Dung Ca kinh ngạc nhìn Nguyên Kỳ, thì ra hắn cố ý cắt mảnh lụa này cho cô ư? Bây giờ cô mới nhớ ra, phụ nữ ở thời đại này rất coi trọng tấm khăn biểu trưng cho sự thuần khiết của người con gái, thường qua đêm đầu tiên bao giờ các nàng cũng cố ý giữ lại làm kỷ niệm cho riêng mình. Có điều, những cô gái khác đều dùng một mảnh vải trắng sạch sẽ đặt bên dưới, còn cô không có thời gian nghĩ tới mấy chuyện đó, cứ thế trực tiếp nhuộm luôn lên giường, ấy vậy mà hắn lại tự tay cắt chăn đệm của chính mình.
Đối với cánh đàn ông, tấm thân xử nữ tất nhiên thuần khiết trong sạch, nhưng bọn họ cũng không dám chạm vào vật này, thế mà hắn lại cầm tới cho cô…
“Chẳng lẽ con gái Nguyên quốc không thích giữ lại vật này?” – Hắn nghi hoặc.
Dưới ánh trăng bạc mờ ảo, Mộ Dung Ca không biết nên trả lời hắn ra sao, cô phát giác tối nay hắn có điều gì đó rất lạ, nhưng cái lạ đó lại khiến cô cảm giác hắn rất chân thực. Mộ Dung Ca lắc đầu, mỉm cười nói: “Hồi bẩm Thái tử, vật này đúng là rất quý giá.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)