- Ừ, hơn nữa, chỉ sợ lưu phái này còn tiến bộ hơn chúng ta nhiều.
Từng đường từng đường ánh sáng nhiều màu bùng lên giữa không trung, quỹ tích ánh sáng đan vào nhau để lại những tàn ảnh sáng ngời trong mắt mọi người. Uông Vũ Hàm ngừng thở, toàn bộ linh hồn lực đều tập trung vào trong từng cái Minh Văn phù, cẩn thận cảm thụ mỗi một phần biến hóa năng lượng bên trong.
Khi vẽ Minh Văn phù, năng lượng biến hóa rất nhỏ là khó nắm chắc nhất, không cẩn thận một chút sẽ thất bại, nhưng loại biến hóa này nằm trong tay thiếu niên lại chính xác như bản năng. Những Minh Văn phù phức tạp hoa mỹ kia giống như họa sĩ thoải mái chấm phá lên bức tranh, chim chóc giương cánh muốn bay.
Nếu nói ban đầu, Uông Vũ Hàm còn có ý sợ bị thiếu niên này vượt qua, hy vọng hắn không qua được khảo hạch. Như vậy sau khi xem được, nàng lại hoàn toàn khâm phục, trong lòng lại hy vọng cảnh hoàn mỹ này lại có thể tiếp tục, đừng xuất hiện một chút khuyết điểm nào.
Loại tâm tính này cũng giống như nhạc sĩ khao khát nghe được thần khúc trên trời, họa sĩ thấy được tranh quý truyền thế, cũng chỉ có loại tâm tính này mới khiến người ta ném hết tạp niệm, theo đuổi cực hạn một loại lĩnh vực.
Nhìn thiếu niên vẻ mặt tập trung, cẩn thận tỉ mỉ, Uông Vũ Hàm bỗng nhiên hiểu được, vì cái gì tu vi Minh Văn thuật của mình tăng trưởng ngày càng chậm. Đó là vì nàng quá để ý Tần Hạnh Hiên, sợ nhỏ hơn mình nửa tuổi đuổi theo kịp bước chân của mình.
Còn bây giờ, nhìn thấy Minh Văn thuật hoàn mỹ dưới tay của Lâm Minh, nàng bỗng nhiên hiểu được, mảnh đại lục này rộng lớn bao la, thiên tài hằng hà sa số, chính mình vì hư vinh đệ nhất thiên tài Minh Văn Thiên Vận quốc mà để ý Tần Hạnh Hiên có vượt qua mình hay không, thật là không có ý nghĩa gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

