Trở lại chỗ ở, Lâm Minh nhìn tài liệu chất đầy trong phòng, trong lòng dâng lên một loại cảm giác chờ mong và hưng phấn. Những tài liệu này mặc dù là Minh Văn đại sư của Thiên Vận quốc cầm trong tay cũng là nặng trĩu, tuyệt đối không dám tùy tiện lãng phí. Hơn nữa đối với bọn họ mà nói, trong một lần Minh Văn thuật có thể sử dụng một loại hoặc vài loại trong đó cũng đã là hiếm thấy, coi như là Minh Văn thuật tương đối phức tạp rồi. Thế nhưng lần này Lâm Minh chế tạo Linh Dược phù, lại phải dùng hết tất cả tài liệu này, mặc dù với thực lực Minh Văn thuật của Lâm Minh hiện giờ cũng không có mảy may nắm chắc.
Nếu có thể làm ra được “Linh Dược phù cấp thấp” dùng vào Hồng Kim Long Tủy đan và Kim Xà Xích Đảm Hoàn, cho mình ăn vào, tất nhiên thực lực sẽ tăng cao thật lớn. Hai loại đan dược vốn đã là cực phẩm, cộng thêm Linh Dược phù tăng hiệu lực, với tu vi Luyện Thể tầng hai đại thành của mình, ăn vào loại đan dược hiếm thấy này, hẳn là có thể đột phá Luyện Thể tầng ba.
Tu luyện như vậy không có kỹ xảo gì, chỉ là dựa vào không ngừng luyện tập lặp đi lặp lại để đạt tới thành công, một ngàn lần không được thì một vạn lần, một vạn lần không được thì mấy vạn lần.
Ngàn vạn lần luyện tập lặp đi lặp lại, buồn tẻ vô vị, nhưng cũng rất tiêu hao chân nguyên, cảm nhận linh hồn lực hao hết cũng không dễ chịu chút nào. Loại cảm giác đó giống như ba ngày ba đêm không ngủ, còn phải cố gượng làm công tác học tập.
Lâm Minh chỉ luyện tập hai ngày, trong mắt hiện đầy tơ máu, thời điểm hắn ngừng luyện tập nghỉ ngơi ngay cả với lấy cái chén cũng không còn sức.
“Ta dùng Thái Nhất Linh Hồn quyết, lại chuyên môn mua đan dược dưỡng thần dưỡng hồn, nhưng cũng tiêu hao thành thế này, độ khó của Minh Dược phù này cao hơn gấp mấy lần so với Minh Khí phù”.
“Ngày mai chính là ngày nhập học Thất Huyền võ phủ, xem ra trước khi nhập học không có khả năng hoàn thành Minh Dược phù này rồi...”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

