“Linh hồn lực thật mạnh”.
Trong lòng Lâm Minh hơi cả kinh, dù là linh hồn lực của Mộc Dịch cũng không cô đọng bằng lão nhân này. Đương nhiên Mộc Dịch chủ tu võ, Minh Văn sư chỉ là nghề phụ, còn lão nhân này có lẽ là Minh Văn sư chuyên nghiệp. Đối với những Minh Văn sư chuyên nghiệp mà nói, tu võ chỉ là vì gia tăng tuổi thọ để bọn họ có thời gian nghiên cứu Minh Văn thuật mà thôi, người như vậy, trình độ Minh Văn thuật hết sức đáng sợ.
Lâm Minh dừng chân nhìn hồi lâu, bỗng phát hiện Lâm Tiểu Đông bên cạnh nhìn chằm chằm cô gái không chớp mắt, bộ dạng như bát giới. Thấy bộ dáng của Lâm Tiểu Đông, Lâm Minh liền đau đầu, dùng khuỷu tay húc Lâm Tiểu Đông một chút, lúc này Lâm Tiểu Đông mới bỗng giật mình hồi thần lại, xấu hổ gãi đầu.
Ngay lúc này, Lâm Minh nhận ra linh hồn lực của cô gái xuất hiện một tia dao động, sau đó Minh Văn phù sáng lạn nhiều tầng trước mặt nàng như dính phải đốm lửa, nổ bùng một cái, hóa thành những tia lửa đủ màu sắc bắn ra tứ tán.
- Vũ Hàm, con đã làm rất khá, tiếp tục như thế, chừng mấy tháng một năm nữa, còn có thể lấy được chứng nhận Minh Văn sư. Lúc trước gia gia lấy được chứng nhận này đã là mười tám tuổi, con có thể khoảng mười sáu tuổi là được, trễ nhất là mười bảy tuổi.
Cô gái này chính là Uông Vũ Hàm, thiên tài Minh Văn thuật của Minh Văn sư công hội, còn lão nhân bên cạnh cũng là gia gia của nàng, Minh Văn sư công hội hội trưởng Uông Toàn Cơ.
- Vâng... Nhưng mà, con có thể không so bằng Tần Hạnh Hiên, cô ấy còn nhỏ hơn con nửa năm, nhưng thành tích Minh Văn thuật đã ngang bằng với con. Hơn nữa mấy tháng qua, tiến bộ Minh Văn thuật của con rõ ràng giảm đi, không biết là vì nguyên nhân gì.
Thiên tài luôn phải so sánh lẫn nhau, Uông Vũ Hàm tự nhận bất kể thế nào cũng không đuổi kịp Tần Hạnh Hiên trên mặt võ đạo, nhưng Minh Văn thuật là chuyên nghiệp chính của nàng, nàng không muốn thua.
Trong lúc Uông Vũ Hàm và Uông Toàn Cơ nói chuyện, tiểu thư tiếp đón cung kính bước qua, nói:
- Hội trưởng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

