Thiên Vận thành, phủ nguyên soái...
Bị quân đội vây quanh hơn một tháng, ngay cả nô bộc cũng không được ra ngoài, hôm nay phủ nguyên soái đông như trẩy hội, ngay sau khi Dương Chấn tử vong, những đại thần ý thức được đã đổi trời liền giải trừ giam lỏng Tần Tiêu.
Không cần nghĩ, thái tử Dương Lâm sẽ trỗi dậy, mà Tần Tiêu cũng sẽ lại trở thành đại thần đỉnh cao, thậm chí địa vị càng khủng bố hơn.
Vào lúc này, không đi nịnh bợ là ngu ngốc.
Tần Tiêu bị đông đảo quan viên ùa tới phủ nguyên soái, gõ chiêng mở đường, vẩy nước lót lộ.
Ngay cả các tùy tùng của Tần Tiêu cũng được lễ ngộ cực cao, những vương công quý tộc ở trước mặt bọn họ không bày ra tư thế gì, mở mồm ngậm miệng đều là “tiểu ca”, “lão sư phụ”, chỉ sợ thất lễ.
Hơn nữa những vương công quý tộc trước kia quả thật ngã sang phía Dương Chấn đều bàng hoàng lo sợ, hận không thể xé ngực móc tim ra cho Tần Tiêu xem.
- Lão gia, lão gia, Lâm đại nhân dẫn tiểu thư về, chờ trong hậu viện.
Một quản gia trung niên đi lên đón.
- Hạnh Hiên...
Tần Tiêu ngẩn ra, trong lòng cảm khái không thôi, vốn hắn tưởng sẽ không còn gặp lại được cháu gái, không ngờ chỉ trong một đêm, thế cục lại xảy ra biến đổi lớn như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


