Văn võ bá quan toàn triều đều nhìn lại, những đại biểu dân chúng cũng đầy vẻ kinh ngạc nhìn thái giám trung niên mập mạp như trái bóng thịt nhảy vào đại điện.
Dần nhiều người chú ý như thế, còn báo chuyện mừng lớn như vậy, thái giám trung niên như thấy được chức quan đang vẫy gọi mình.
Trong lòng ương Chấn cả kinh, tiếp theo mừng rỡ hỏi:
- Thật ư?
Còn chưa hỏi xong, chỉ nghe trên đỉnh đầu vang lên tiếng phượng hót cao vút, văn võ bá quan trong điện đều chấn động, không phải chứ, Phượng Hoàng bay đến trên đầu bọn họ?
Một đám người nhanh chân ra ngoài đại điện, không thể tin nổi mắt mình, một con Phượng Hoàng giương cánh mười trượng dừng lại giữa không trung, mà trên lưng Phượng Hoàng còn đứng mấy tiên nhân.
Tiếng gió cùng ngọn lửa gào thét, điềm lành trời ban lớn như thế hiện ra trước mặt mọi người, làm bọn họ tròn xoe mắt, đây là tình cảnh chỉ có trong truyền thuyết.
Trong lòng Dương Chấn mừng rỡ, hắn đoạt ngôi bức phụ hoàng thoái vị, giam lỏng huynh trưởng, cuối cùng không phải chuyện gì sáng sủa. Bây giờ có Phượng Hoàng phủ xuống, đúng là đưa than trong tuyết mà, cho hắn được chính danh.
Hắn đang muốn hành lễ chào hai vị tiên nhân trên Phượng Hoàng, tự giới thiệu mình, nhưng ngay lúc này, tươi cười trên mặt hắn bỗng cứng lại!
Nhìn đôi nam nữ thanh niên trên lưng Phượng Hoàng, biểu tình trên mặt Dương Chấn từ vui mừng biến thành khó tin, tiếp đó trở thành kinh ngạc.
“Lâm Minh! Tần Hạnh Hiên”.
Lâm Minh vừa nhấc bước, đạp gió từ trên trời chậm rãi hạ xuống, khí thế như có như không phát ra, cộng thêm Phượng Hoàng toàn thân cháy hừng hực ở đằng sau, lực đánh vào thị giác mãnh liệt như thế khiến người ta không nhịn được quỳ bái.
Dương Chấn đã sợ đến hãi hùng khiếp vía, hồn bay phách lạc, sao lại thế này? Không phải Lâm Minh đã sớm chết rồi sao?
- Lâm... Lâm đại nhân...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


