Lâm Minh hít sâu một hơi, rửa tay, rửa mặt, dâng hương, điều chỉnh tâm tính của mình đến trình độ không có một chút hỗn loạn.
Tiếp theo, hắn đổ hết tinh huyết lên ngực mình.
Tinh huyết đỏ đậm chảy xuống, ban đầu không có gì biến đổi, vài hơi thở sau, chỉ nghe tiếng “xèo xèo xèo”. Tinh huyết kia như bị thứ gì ăn mòn, toát ra khói.
Từng chút cảm giác nóng rát truyền đến, Lâm Minh hơi nhíu mày, hắn bình tĩnh lại, phóng ra cảm giác cảm nhận dao động năng lượng của Ma Phương trên ngực, hy vọng phát hiện ra dấu vết gì.
Tiếp sau đó, ý thức của Lâm Minh đến một mảnh không gian tối đen, rộng lớn bao la đen như bầu trời không gian.
Hắn rất rõ không gian này, chính là không gian Ma Phương.
Ở bên cạnh Lâm Minh bay rất nhiều sương mù, ở trong sương mù có rất nhiều đốm sáng, quay xung quanh một quả cầu ánh sáng to một xích, tựa như ngôi sao trên trời.
- Quả nhiên lại đến nơi này.
Lần thứ hai mở ra Ma Phương là tinh huyết võ giả Hậu Thiên, lần thứ ba là Tiên Thiên, như vậy lần thứ tư có lẽ là Toàn Đan...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


