Hoàng Tam Bình run rẩy nói:
- Ngươi... Ngươi là Lâm Minh?
Lâm Minh kinh ngạc nhìn Hoàng Tam Bình một cái, không nghĩ tới tiểu tử này trước khi chết còn nhớ tới thân phận của mình, kỳ thật cũng không khó đoán lắm, thực lực mà mình thể hiện ra tuyệt đối là thiên tài đỉnh cao của các tông môn, nơi này lại là địa phận của Thất Huyền cốc, thân phận của mình đã rất rõ ràng rồi.
Lúc này, Lâm Minh tất nhiên cũng không cần phải phủ nhận nữa, mặt hắn không chút đổi sắc, gật gật đầu:
- Đúng vậy.
- Quả nhiên...
Hoàng Tam Bình cười khổ, hai má co giật, cười còn khó coi hơn cả khóc.
Thiên tài? Thật sự là trào phúng!
Hoàng Tam Bình lần đầu tiên cảm thấy, danh hiệu mà từ nhỏ đến lớn hắn luôn được đặt cho này là chói tai tới mức nào, trước loại “yêu nghiệt” này, hắn giống như một đứa nhỏ, không có chút sức phản kháng nào, Hoàng Tam Bình luôn cho rằng, chỉ cần mình nhận được bảo tàng của Lãm Nguyệt tông, tương lai mình sẽ trở thành nhân vật chính tại Thiên Diễn đại lục này, nhưng hiện tại xem ra, ý niệm này cũng cực kỳ buồn cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


