Chu Tâm Ngữ rất rõ ràng, Lâm Minh vào sinh ra tử, mạo hiểm như vậy chính là vì Ma Tâm Toái Tinh, không có Lâm Minh, mình đừng nói là phục hưng Lãm Nguyệt tông, cho dù là sống sót thì cũng là chuyện không có khả năng.
Nàng làm ra lựa chọn lúc này, thật sự là do tình thế bức bách...
Nghĩ như vậy, Chu Tâm Ngữ thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nàng thấp giọng nói:
- Chìa khóa bảo tàng ở chỗ ta, về phần địa điểm bảo tàng thì ở trên Âm Minh đảo tại Nam Hải hải vực.
- Âm Minh đảo?
- Bảo tàng của Lãm Nguyệt tông các ngươi lại giấu trong này ư?
- Ân, trên Âm Minh đảo có rất ít người tới, đặt tại đó thì an toàn hơn rất nhiều, Lâm công tử có lẽ không biết, một ngàn năm trước, trận bao vây diệt trừ của Nam Thiên Vực đối với toàn bộ U Ma đế thành cũng không phải là nghĩa cử cao đẹp gì, mà là do bất đắc dĩ, U Ma đế thành thế lớn, liên quân không hơn được về mặt quy mô, khi đó, Lãm Nguyệt tông tham gia trận chiến đó, mặc dù có chút thu hoạch, nhưng tổn thất cũng khá là thảm trọng, rất nhiều cao thủ trong tông môn ngã xuống, nếu đặt bảo tàng tại Lãm Nguyệt tông, e rằng mấy năm nay đã bị cướp sạch rồi...
Chu Tâm Ngữ nói tới đây, thở dài một hơi, nhớ lại huy hoàng của Lãm Nguyệt tông năm đó, lại là cảm khái đối với thảm cảnh bị hủy diệt lúc này của Lãm Nguyệt tông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


