- Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai?
Hoàng Tử Hiên nhìn Lâm Minh, trong lòng kinh nghi bất định, lúc trước một đường đuổi giết, một lần giao thủ ngắn ngủi cũng là chỉ trong chớp mắt, thế cho nên Hoàng Tử Hiên căn bản là chưa kịp thấy rõ tu vi của Lâm Minh, hiện tại kiểm tra, có khả năng cũng chỉ là Ngưng Mạch hậu kỳ mà thôi.
Mới vào Ngưng Mạch hậu kỳ, lại có thể nuốt Ma Tâm Toái Tinh vào mà không chết, hơn nữa thực lực lại có thể có năng lực áp chế chính mình? Trên thế giới này sẽ có người như thế sao?
Lâm Minh làm sao sẽ nói nhảm cùng hắn, sau khi nuốt Ma Tâm Toái Tinh vào, thân thể trải qua quá trình tôi tủy hoán huyết, mặc dù thuận lợi đột phá Ngưng Mạch hậu kỳ, nhưng là quá trình tôi tủy hoán huyết cơ hồ đã tiêu hao hết chân nguyên trong cơ thể, hiện giờ năng lượng có thể vận dụng toàn bộ là chân nguyên áp súc trong hạt giống Tà Thần, như vậy chân nguyên tiêu hao rất mau, tương đương với việc mở Tà Thần lực ra, không cách nào kiên trì kéo dài.
- Xem ra ngươi là muốn không chết không thôi? Chỉ là một chiêu cho ngươi chiếm thượng phong, ngươi cho rằng liền chắc chắn thắng ta? Ngươi không nên ép ta dùng cấm pháp của Lãm Nguyệt tông, cá chết lưới rách!
Nghe được hai chữ cấm pháp, Lâm Minh tự nhiên không có bất kỳ phản ứng, ngược lại sắc mặt Chu Tâm Ngữ hơi trắng nhợt, hiển nhiên cấm pháp theo như lời Hoàng Tử Hiên cũng không phải là hư ảo giả dối.
- Lâm công tử, cấm pháp của Lãm Nguyệt tông là năm đó lúc Lãm Nguyệt tông tiến vào U Ma đế thành, lấy được nửa ngọc giản bí pháp Ma môn, Huyết Ảnh đại pháp, giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm, lấy việc hy sinh thọ nguyên cùng tu vi của chính mình mới có thể dùng, uy lực mạnh phi thường!
Chu Tâm Ngữ nhanh chóng dùng chân nguyên truyền âm nói với Lâm Minh, hòa hay chiến tự nhiên phải do Lâm Minh quyết định. Nàng chẳng qua là nhắc nhở Lâm Minh.
Hoàng Tử Hiên thấy vẻ mặt Chu Tâm Ngữ tựu đoán được nàng đang dùng chân nguyên truyền âm nói cái gì với Lâm Minh, sắc mặt cũng tốt hơn, uy hiếp nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


