Thanh niên áo vàng cứ như vậy cùng thiếu nữ áo trắng từ Nam Cương bay ra, rất nhanh liền đi tới Thanh Tang thành. Quy mô của thành thị này ngược lại là rất làm hắn vừa lòng, hắn liền tính toán trong hoàn cảnh ở lại thoải mái của Thanh Tang thành, thừa cơ thiếu nữ áo trắng cần người an ủi, thừa dịp hư mà vào, đem gạo nấu thành cơm.
Thiếu nữ áo trắng đang ở trong phòng tắm rửa, thanh niên áo vàng lỗ tai rất thính, hắn đứng ngoài cửa phòng có thể nghe thấy tiếng nước chảy ào ào rõ ràng, cùng với tiếng mấy nha hoàn vây quanh nàng ta chà lau thân thể.
Những tiếng động này gãi trong lòng hắn ngứa ngáy, hắn đang cân nhắc buổi tối hôm nay như thế nào mới có thể tìm cớ ở lại trong phòng thiếu nữ áo trắng. Đúng vào lúc này, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập, thú triều lại lần nữa bùng nổ.
- Móa!!!
Thanh niên áo vàng phun ra một câu thô tục. Sự chết sống của Thanh Tang thành tự nhiên không quan hệ gì với hắn, nhưng là thú triều đột kích, chuyện hay của hắn cũng bong bóng vỡ tan, cho dù ở lại trong phòng không ra ngoài cũng vô dụng.
***
Đêm nay, ánh trăng sáng tỏ, đứng trên tường thành của Thanh Tang thành có thể rõ ràng nhìn thấy xa xa hung thú đen nghìn nghịt chạy tới. Đám hung thú này đại đa số là cấp một cấp hai, cũng có số ít cấp ba, số lượng này so với ban ngày sợ là không dưới mười vạn con.
Thiếu nữ áo trắng vừa mới đổi một bộ quần áo trắng nõn, đây là quần áo gấm tơ tằm tuyết Chu Bình tỉ mỉ chuẩn bị, mặc ở trên người cực kỳ vừa, thoải mái.
- Quấy rầy hai vị đại nhân nghỉ ngơi, thật sự xin lỗi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


