Với thực lực của Lâm Minh, ở trong đàn hung thú lao tới tốc độ cao nhất, chính như dao cắt vải rách, sắc bén vô cùng, đảo mắt một cái hắn đã vọt vào sâu mười dặm, nơi này đã tới gần dải đất bên rìa đàn hung thú.
Bóng người thủy chung đi theo phía sau Lâm Minh hơi hơi khựng lại:
- Vọt sâu như vậy? Chẳng lẽ hắn phát hiện ta?
Hắn vốn cho rằng Lâm Minh là bị tốc độ giết địch của thanh niên áo vàng kích thích đến, không có mặt mũi đứng bên cạnh thanh niên áo vàng, sợ bị so thua mới vọt vào trong đàn thú. Nhưng là một hơi vọt đến rìa đàn thú, lại cũng quá sâu rồi.
- Tiểu tử này, chẳng lẽ đang dụ ta ra?
Hắn là đệ tử tông môn chân chính một trăm phần trăm, tu vi Hậu Thiên hậu kỳ, cơ sở vững chắc, sao có thể bị một tiểu tử Ngưng Mạch trung kỳ như Lâm Minh giết. Đừng nói là Lâm Minh, cho dù là thanh niên áo vàng ngu ngốc của Lãm Nguyệt tông kia hắn cũng hoàn toàn không để vào mắt.
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù hắn đánh không lại Lâm Minh, hắn cũng có thể dễ dàng toàn thân trở ra. Một võ giả tông môn Hậu Thiên hậu kỳ nếu một lòng một dạ chạy trốn, muốn giết chết hắn phi thường khó.
Tuy rằng đánh chết Lâm Minh không đủ nắm chắc nhưng hiện tại phải ra tay, nếu không tiếp viện của Thanh Tang thành đuổi tới hắn sẽ không còn cơ hội. Mạng của hắn đã cùng Âu Dương Bác Duyên cột vào cùng nhau, đợi đến khi Lâm Minh trưởng thành đến có thể phớt lờ quy tắc của Thất Huyền cốc, chính là giờ chết của hắn.
- Chết đi!
Bóng đen chợt gia tốc, hắn thu liễm sát khí, toàn thân lóe lên huyễn quang màu đen mông lung. Loại ánh sáng này cùng bóng đem chung quanh hòa làm một thể, dường như khiến cho thân thể hắn trống rỗng giấu trong hư không.
- Xuyên Tâm nhất kiếm!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


