- Đúng là tự nhiên khi không!
Lâm Minh hừ lạnh một tiếng, bất cứ ai bị vô cớ cuốn vào, sau đó bị người ta ra tay công kích, trong lòng cũng không thể vui vẻ được.
Ánh sáng xanh da trời bùng lên, Lâm Minh tung hai tay đánh ra, nghênh đón hai đạo kiếm chỉ này.
Ầm! Ầm!
Hai tiếng nổ vang, kiếm khí bị nổ nát, Lâm Minh không chút bị thương, không lui một bước.
- Hả?
Thanh niên áo vàng nhướng mày.
- Tu vi Ngưng Mạch kỳ vậy mà đỡ được kiếm chỉ một thành thực lực của ta, ngươi cũng tính là nhân vật. Hắc hắc, vậy thử xem ba thành thực lực của ta đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


