Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Súng ống quá dễ thấy, không phù hợp sử dụng ở giai đoạn đầu của mạt thế, nhưng cô có thể dùng ná thun để tự bảo vệ mình.
Tô Lưu Viễn chép miệng: “Cô tới thật không đúng lúc, năm nay chợ đen giới hạn số lượng vũ khí, chỗ tôi chỉ có mỗi ba khẩu súng lục, mười hộp đạn loại năm mươi viên thôi.”
“Nhưng ná thun, bi thép, dao găm, đoản đao lại có rất nhiều.”
“Nếu cô không tin thì có thể qua mấy hàng khác mà xem, chỗ tôi chắc chắn là nơi bán nhiều vũ khí nhất ở chợ đen rồi đấy.”
Giang Phỉ tin lời anh ta.
Dù sao thì lúc cô tới cũng đã liếc mắt nhìn hàng hóa trên sạp hàng rồi.
Cuối cùng, cô mua ba khẩu súng, mười hộp đạn, mười cái ná thun, mười hộp bi thép loại một trăm viên, ngoài ra còn có mười con dao găm và mười thanh đoản đao.
Tô Lưu Viễn cười tít mắt: “Tổng cộng hết ba trăm sáu mươi vạn, xin hỏi thanh toán theo hình thức nào?”
“Quẹt thẻ.” Vương thọt sảng khoái lấy thẻ ngân hàng ra trả tiền.
Giang Phỉ càng tò mò hơn.
Rốt cuộc ông ta kiếm được bao nhiêu tiền vậy?
Tô Lưu Niên đựng vũ khí vào trong một thùng gỗ to sau đó Vương thọt rất có mắt nhìn, trực tiếp ôm lấy.
Lục Dục cũng đưa chiếc vali xách tay cho Giang Phỉ: “Thù lao đã hứa với cô.”
Giang Phỉ mở vali ra kiểm tra, xác nhận không có vấn đề mới nhét vào trong balo, dự định về Lâm thành sẽ dùng sau.
Lấy được thứ mà mình muốn xong, cô gọi Vương thọt rời đi.
Tô Lưu Viễn đứng tại chỗ nhìn bóng lưng của hai người đằng xa, anh ta giơ tay đặt lên vai của Lục Dục: “Tôi từng hợp tác với tên thọt kia một lần, ông ta không nhớ tôi nhưng tôi vẫn còn nhớ ông ta.”
“Vương thọt cũng được tính là đại ca ở khu chợ bán sỉ Lâm thành, thường hay làm một vài chuyện đen ăn đen, rất gian xảo, nhưng sao lại nghe lời một cô gái trẻ như vậy, còn cực nịnh nọt nữa chứ?”
“Cô gái kia có lai lịch gì?”
“Không rõ nữa.” Lục Dục hất tay anh ta xuống.
“Hôm nay trên đường trở về, tôi bị mấy ‘con chuột’ phát hiện ra, cậu nhớ lát nữa xử lý sạch sẽ vào đấy.”
“Bọn họ đã nghiên cứu vũ khí mới, không chỉ có thể bắn kim thép tấn công xa, mà còn có thể bắt chước vuốt sắc của dã thú để tấn công cận chiến, cậu đừng quên nhặt một bộ về nghiên cứu.”
Vết thương của anh do vũ khí mới đó gây ra.
Tô Lưu Viễn chậc một tiếng: “Mấy người đó thật cố chấp.”
“Chỉ cần cậu trốn thoát một tháng này thì bọn họ sẽ từ bỏ thôi nhỉ?”
Lục Dục không trả lời mà lục tìm một chiếc áo khoác trên xe cút kít.
Liếc thấy vết bầm tím trên cánh tay là do va chạm vào xe gây ra, ánh mắt của anh lộ vẻ bất đắc dĩ.
Kỹ thuật lái xe của hàng xóm mới của anh rất tệ.
…
Ánh đèn rực rỡ sáng lên.
Vương thọt lái xe chở Giang Phỉ về kho hàng số 11 ở khu Bắc thành phố.
Bên ngoài kho hàng xóm xe hàng cũ kỹ được đàn em lái về.
Vừa xuống xe, Giang Phỉ đã cảm giác được gió mạnh rét lạnh.
Cành cây cũng bị gió thổi rung điên loạn.
“Sao đột nhiên gió lại mạnh như vậy chứ…?”
Nghe được lời thì thầm của Giang Phỉ, Vương thọt trả lời: “Dự báo thời tiết nói hai hôm tới sẽ có bão đổ bộ, chắc là nguyên nhân này đấy.”
Giang Phỉ sững sờ.
Bão đổ bộ vào đất liền là chuyện của cuối tháng sau cơ mà, tại sao lại diễn ra trước?
Lẽ nào là vì cô trọng sinh đã gây ra hiệu ứng cánh bướm?
Đột nhiên cô cảm thấy đầu óc rối loạn, vội chuyển thùng gỗ vào xe hàng của mình.
Sau đó, cô đưa viên thuốc thối màu đỏ và năm thỏi vàng cho Vương thọt.
“Ông có thể đi được rồi, giao dịch giữa chúng ta kết thúc, đây là thuốc giải, uống trực tiếp, còn cả vàng của ông nữa.”
Hại vẫn hoàn hại, nhưng vẫn phải cho chút lợi ích thích đáng.
Tránh cho lại chọc giận người ta, mọi người đều sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Không ngờ Giang Phỉ sẽ cho mình vàng, Vương thọt kích động ôm chặt chiếc vali.
Cuối cùng cũng hồi vốn rồi! Thật quá khó mà!
“Bão không phải chuyện nhỏ, gần đây có thể không ra ngoài thì đừng ra ngoài, nhớ phải tích trữ thêm vật tư.”
Một con cừu béo như thế cũng không thể chết quá sớm được.
Giang Phỉ dặn dò Vương thọt xong mới lái xe rời đi.
Cô tùy tiện tìm một chỗ dừng xe sau đó cất hết toàn bộ vũ khí và vàng trong siêu thị.
Hệ thống: [Tinh… kiểm tra được vàng: 630 gam.]
[Trước mắt tiến độ mở khóa khu vực thứ hai của siêu thị: 100!%.]
[Tinh… chúc mừng ký chủ đã mở khóa khu vực thứ hai “Thực phẩm – Khu đồ uống”, để mở khóa khu vực thứ ba cần 4000 gam vàng.]
[Tiến độ hiện tại: 1%.]
[Phần thưởng tặng kèm: Vòng quay may mắn một lần, xin hỏi ký chủ có sử dụng không?]
Sương mù ở khu Tây tầng một đã biến mất, để lộ ra nước đóng chai, nước ngọt có ga, nước soda, trà, cà phê, nước ép hoa quả, sữa bò, sữa đậu nành và các loại đồ uống khác được bày trên giá hàng, xếp đủ mười giá hàng lớn, thậm chí còn có cả loại nước khoáng đắt nhất trên thế giới nữa.
Nghe nói phải hơn sáu mươi vạn một chai, trên thân chai được khảm mấy trăm viên kim cương thật.
Giang Phỉ không khỏi mở một chai ra nếm thử.
Trơn tru trong lành, có vị hoa quả nhẹ.
Cô cũng được trải nghiệm cảm giác của người giàu có rồi.
Có điều, khu vực thứ hai chính là nguồn nước quan trọng nhất, vậy khu vực thứ ba sẽ là gì?
Ánh mắt của Giang Phỉ nóng lên, cô kiềm chế tâm trạng kích động chọn sử dụng vòng quay lớn.
Hệ thống: [Tinh… hôm nay là một ngày đẹp, chúc mừng ký chủ đã nhận được “gói tiếp sức.”]
Lẽ nào có thể thêm xăng, thêm dầu?
Giang Phỉ tò mò nhìn về phía huy hiệu xuất hiện trong lòng bàn tay.
Bên trên in hình một con vịt siết nắm đấm và mỉm cười, còn có ba chữ to “Vịt tiếp sức.”
Nhắc nhở: [Gói tiếp sức có thể đeo lên người, mang tới tác dụng trang trí.]
Giang Phỉ: “…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)