Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Tận Thế: Ta Mang Theo Không Gian Tích Hàng Nằm Thẳng Chương 20: Mạt Thế Tới Sớm

Cài Đặt

Chương 20: Mạt Thế Tới Sớm

“Rõ ràng lúc cô lái xe hàng rất vững nhưng tại sao đổi thành Hummer lại như xe đụng vậy?”

Ông ta đã nhìn thấy ông bà ông vải luôn rồi đấy!

Giang Phỉ chớp mắt: “Lần đầu lái Hummer nên không quen, lạ tay, ông hiểu ý của tôi chứ?”

Vương thọt: “…”

Không muốn hiểu cho lắm.

“Đại lão, tôi chỉ có mỗi chiếc xe tốt này thôi, cô không thể cuỗm mất…”

Thấy ông ta đã sắp khóc, Vương Phỉ hiếm khi nổi lên một chút lòng thương hại, từ bỏ suy nghĩ định đòi xe, cô giả bộ lục balo nhưng trên thực tế là đang lấy hòm thuốc cỡ nhỏ từ trong kho hàng của siêu thị ra.

“Vương thọt, ông băng bó vết thương giúp anh ta đi.”

“Không cần đâu…” Lục Dục miễn cưỡng ngồi dậy nhận lấy hòm thuốc, tự mình động tay.

Cùng với dung dịch Hydro peroxide xối rửa vết máu, vết thương trước ngực hoàn toàn lộ ra.

Hai vết thương dài bằng một chiếc đũa bình thường, cũng không sâu nhưng trông rất ghê người.

Chê chiếc áo sơ mi rách nát cản trở, Lục Dục dứt khoát cởi ra.

Cơ bắp rắn chắc và trơn mượt, eo gọn khỏe khoắn, vân da rõ ràng, cảm giác cực kỳ có sức mạnh.

Giang Phỉ tự giác quay đầu đi, nhìn thẳng đằng trước, để người đàn ông thuận tiện xử lý mà cô còn không quên cất toàn bộ thỏi vàng vào trong siêu thị.

[Tinh… kiểm tra ra được 1260 gam vàng.]

[Trước mắt tiến độ mở khóa khu vực thứ hai của siêu thị là 60%.]

Hôm nay có thể biết khu vực thứ hai có gì rồi!

Đợi Lục Dục băng bó vết thương xong và mặc áo lại, Vương thọt cùng Giang Phỉ đổi vị trí lái xe.

Ông ta không muốn nhìn thấy bà cố của mình hiện ra nữa đâu!

Lục Dục tiếp tục ngồi ở hàng ghế sau ăn ít thức ăn, thoạt nhìn đã có tinh thần hơn trước đó một chút.

Vương thọt chủ động hỏi: “Người anh em, chúng tôi chở cậu đến chỗ nào ở huyện Trạch An đây?”

Lục Dục: “Chợ đen.”

Vương thọt cười ha ha, thử thăm dò: “Trùng hợp quá, đích đến của chúng ta giống nhau rồi.”

“Cậu mang nhiều thỏi vàng đi như vậy, chắc là định đến chợ đen mua đồ, đúng không?”

“Đúng vậy, kết quả nửa đường gặp phải cướp.” Giọng điệu của Lục Dục bất đắc dĩ nhưng tay lại rơi lên cây kéo trong hòm thuốc.

Trùng hợp thay, một màn này lại bị Giang Phỉ ngồi ở ghế phụ lái nhìn thấy rõ ràng thông qua kính chiếu hậu.

Cô im hơi lặng tiếng nắm khẩu súng trong túi.

Vương thọt hoàn toàn không phát hiện ra có gì không đúng mà vẫn tiếp tục bẫy: “Chúng tôi dự định đi mua súng ống đạn dược, còn người anh em thì sao?”

Lục Dục bình tĩnh đáp: “Tôi có người quen ở chợ đen có thể dẫn các ông đi mua, đảm bảo thuộc hàng tốt nhất.”

“Số vàng mà tôi đồng ý cho các ông cũng để ở đó.”

Vương thọt liếc mắt nhìn Giang Phỉ, kêu cô ra quyết định.

Giang Phỉ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, thuận tiện ra khẩu hình “ngậm miệng” với ông ta.

Lòng cảnh giác của người này mạnh, đã nổi lên sát ý, Vương thọt còn hỏi tiếp nữa phỏng chừng sẽ mất mạng.

Thỏi vàng vẫn chưa lấy được nên cô không định ra tay.

Cô cũng không sợ Lục Dục dám giở trò.

Trong tay cô có một khẩu súng, vào thời điểm mấu chốt còn có thể trốn vào trong chợ chơi trò trốn tìm.

Cho dù có nguy hiểm gì cũng có thể toàn thân rút lui.

Phát hiện ra Vương thọt im lặng, Lục Dục đoán là vì Giang Phỉ, đột nhiên anh cảm thấy hơi tò mò.

Bọn họ có mối quan hệ gì đây?

Để tránh đám người đuổi giết kia mà Vương thọt đặc biệt đi đường nhỏ, gần lúc mặt trời lặn mới đến một công xưởng bỏ hoang ở huyện Trạch An.

Trên bãi đất trống bên ngoài công xưởng đã đỗ không ít xe.

Vương thọt chọn chỗ góc để đỗ xe: “Người anh em, cậu có thể tự đi được không?”

“Được.” Lục Dục xuống xe trước, đi vào trong công xưởng.

Giang Phỉ theo sát đằng sau, đi theo anh và Vương thọt về phía cầu thang thông xuống tầng hầm của công xưởng.

Một mùi ẩm mốc phả thẳng vào mặt.

Giang Phỉ theo bản năng bịt mũi, cảnh vật bên dưới cũng dần dần hiện ra trước mắt.

Đi đến đâu cũng có đèn ánh đèn neon đủ mọi màu sắc.

Bên dưới mỗi một ngọn đèn là một sạp hàng, rất thô sơ, chỉ là một tấm vải đen trải dưới đát, bên trên bày mấy thứ muốn bán, có hơi giống chợ bán đồ cũ.

Nhưng ở đây lại bán những thứ không thể để người khác biết như đồ cổ, dao, súng… thậm chí còn có thiếu nam thiếu nữ bị nhốt trong lồng.

Người qua người lại như thoi đưa, có người đeo mặt nạ che kín mặt, có người thì ngông nghênh để lộ, dường như hoàn toàn không sợ bị người nhận ra thân phận.

Có lẽ có quy tắc bảo mật gì đó chăng?

Giang Phỉ suy đoán, tiếp tục bước đi.

Vương thọt ở bên cạnh cô nhỏ giọng giới thiệu: “Đại lão, trước đây chỗ này là một câu lạc bộ ngầm, mấy năm trước sau khi bị phía chính phủ niêm phong đã bỏ hoang, không ngờ năm nay lại được người của chợ đen tiếp quản.”

“Cô không cần che mặt đâu, dịch vụ bảo mật ở chợ đen rất tốt, nếu có người dám tiết lộ thân phận của bên mua và bên bán sẽ bị đuổi giết ngay.”

“Thẳng cho đến khi chết thì chợ đen mới dừng tay, cho nên chỗ này cũng không có người nào dám đen ăn đen đâu.”

Không lâu sau, Lục Dục đi đằng trước dừng lại ở điểm cuối của câu lạc bộ.

Một người đàn ông ăn mặc hoa hòe hoa sói ngồi trên cái ghế bên cạnh chiếc xe cút kít.

Mắt thấy bộ dạng của anh, Tô Lưu Viễn vô cùng ngạc nhiên: “Sao cậu lại thê thảm thế này?”

Lục Dục: “Lát nữa nói sau, bọn họ tới mua vũ khí.”

Có việc làm ăn tới cửa, Tô Lưu Viễn lập tức đứng dậy, nhiệt tình mở miệng: “Hai vị muốn mua gì?”

Giang Phỉ đọc như báo thực đơn: “Súng liên thanh, súng lục, bom đạn, bom khói, đạn hơi cay, viên đạn, dao găm, đoản đao, ná thun, bi thép.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc