Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tao thật sự cảm ơn mày nhé vịt!
Cô vừa oán thầm vừa rời khỏi siêu thị, di động trong túi rung lên.
Là một số điện thoại lạ bản địa, đã gọi mấy cuộc liền rồi.
Đầu bên kia điện thoại truyền tới tiếng hét chói tai của Lý Yến Bình: “Giang Phỉ, có phải mày mượn tiền trên mạng không? Mày có biết hôm nay tao đã nhận được bao nhiêu cuộc gọi quấy rối rồi không? Bọn họ đều kêu tao nhắc mày trả nợ đúng hạn đấy!”
“Mày lập tức cút về nhà ngay cho tao!”
“Mẹ, mẹ đừng giận, mau uống miếng nước cho bình tĩnh đã.”
Nghe được một giọng nói dịu dàng, Giang Phỉ lập tức siết chặt điện thoại.
Giang Tử Huyên!
Về nước sớm!
Giang Phỉ mãi mãi không có cách nào quên được trong tầng hầm ẩm móc, cô đã bị cắt lưỡi… bị chặt đứt ngón tay, máu thịt hỗn độn…
Những trận tra tấn đó khiến cô giống một con cừu đợi bị thịt, đau khổ chờ đợi số phận bị phân thây của mình.
Nếu không phải cuối cùng cô liều chết giãy dụa, chạy vào trong biển lửa tự sát thì chỉ sợ sẽ trở thành công cụ trút giận của cái đám ác quỷ đó, sau đó bị nấu chín rồi ăn sạch.
Mà tất cả những chuyện này đều do Giang Tử Huyên giật dây hết.
Giang Phỉ cố gắng đè nén thù oán trong đáy lòng xuống, liếc mắt nhìn cơn gió càng ngày càng mạnh ở bên ngoài xe, giọng của cô cực kỳ ôn hòa.
“Bây giờ tôi đang sống trong căn nhà cũ ở vùng ngoại ô, mợ đến đó đợi tôi trước đi, một tiếng sau tôi sẽ về.”
“Vừa vặn tôi sẽ đưa một trăm vạn cho mợ trước, mợ gửi làm một sổ tiết kiệm gửi vào giúp tôi.”
“Một đứa con gái như tôi cầm nhiều tiền như thế không an toàn.”
Phía bên căn nhà cũ vẫn chưa đổi khóa có thể lừa Lý Yến Bình qua đó.
Gioang Tử Huyên chắc chắn sẽ đi cùng.
Dù sao thì “bà chị họ tốt” đó của cô cũng thích giả bộ hiểu ý người nhất, hay ở bên cạnh thêm dầu vào lừa nhìn Lý Yến Bình chửi đánh cô.
Hy vọng cơn bão tối nay chỉ đả thương mấy con người xấu xa, lòng dạ thối nát này.
Giang Phỉ tắt máy, không vội trở về nội thành mà lái xe đến đập chứa nước ở gần đây.
Xác nhận xung quanh không có camera cũng không có người, cô lôi hai mươi chiếc máy bơm nước từ trong kho hàng của siêu thị ra, bốn mươi thùng rỗng loại mười tấn ra bắt đầu bơm nước.
Tuy rằng siêu thị có đồ uống, còn có trà sữa mà cô tích trữ nhưng nguồn nước lúc mạt thế quá quan trọng.
Có câu nói xưa có thể nhịn ăn ba ngày nhưng không thể nhịn uống một ngày.
So với thiếu lương thực thì thiếu nước sẽ chết nhanh hơn.
Bốn trăm tấn nước nếu dùng tiết kiệm một chút cũng đủ cho cô sử dụng rất nhiều năm.
Giang Phỉ tích đầy toàn bộ thùng nước cũng đã đến nửa đêm, lúc về tới Ngọc Lan Uyển thì cơn gió to đã gần như thổi người đi.
Tách…
Một giọt nước mưa rơi lên mu bàn tay, Giang Phỉ theo bản năng ngẩng đầu.
Màn đêm vốn nên tối tăm lại dần dần hiện ra màu đỏ hồng nhạt.
Mưa lớn chắc hẳn phải tới sau cơn bão chứ sao lại đồng thời xuất hiện vậy?
Cô không chần chừ thêm nữa đỗ xe hàng bên ngoài bãi đỗ xe của tiểu khu, sau đó bước nhanh đi quẹt thẻ vào trong tòa nhà.
Vừa mới tới hành lang tầng 22, cô đã nghe thấy một tiếng mèo kêu.
Một con mèo quýt trông khoảng năm tháng tuổi nằm cuộn tròn bên cạnh bình hoa dưới đất một cách vô cùng đáng thương.
Phát hiện có người tới, con mèo quýt không hề sợ người lạ một chút nào, ngược lại còn chủ động lại gần Giang Phỉ, thân thiết dùng đầu cọ lên chân cô.
Đáng yêu… quá!
Giang Phỉ kiềm chế thôi thúc muốn bắt mèo, cô liếc mắt nhìn cửa phòng 2203 đóng chặt.
Thang máy tầng 22 chỉ có chủ hộ ở đây mới có thể sử dụng.
Cửa thang máy đã sớm bị quản lý tài sản khóa lại, có lẽ là mèo của hàng xóm chăng?
Giang Phỉ ấn chuông căn hộ 2203 nhưng không có người trả lời.
Đợi một lúc vẫn không có ai ra mở cửa, cô lấy điện thoại mở máy.
Phát hiện Lý Yến Bình không gọi điện thoại cho mình đã bắt đầu điên cuồng gửi tin nhắn chửi rủa, cô trực tiếp bỏ qua, gọi điện thoại cho bên quản lý tài sản.
Vốn định hỏi phương thức liên lạc của căn hộ 2203 nhưng bên quản lý tài sản cũng không có.
Giang Phỉ chỉ đành mở nhóm chat cư dân ra, cái hôm nghiệm thu nhà đó đã được quản lý thêm vào nhóm.
Không tìm được tài khoản ghi chú 2203, cô chỉ đành chụp ảnh con mèo quýt rồi đăng vào nhóm chat.
Mọi người đều đang thảo luận về cơn gió đêm nay, hoàn toàn không có ai thèm để ý đến cô.
Giang Phỉ lại tắt điện thoại, lẩm bẩm: “Không ai nhận vậy là của mình rồi.”
“Nhóc con, muốn đi theo tao không?”
“Meo?”
“Ừm, vậy sau này gọi mày là Mi Mi nhé.” Giang Phỉ hài lòng bế con mèo quýt lên đi vào căn 2202.
Bông xù, ấm áp và mềm mại, sờ thật sướng!
Vẻ mặt của con mèo quýt hoang mang.
Không phải chứ! Nhà của nó ở bên đó cơ mà!
Thú hai chân định mang nó đi đâu?
“Mày cứ ngoan ngoãn ở chỗ này đi, uống ít sữa dê trước, để tao đi luộc ức gà cho mày.”
Giang Phỉ bế con mèo đặt lên sô pha, sau đó lấy một cái bát, đổ ít sữa dê trong siêu thị ra cho nó, lại tìm một chậu nhựa đựng cát mèo, tiếp đó mới vào nhà bếp làm việc.
Ngửi thấy mùi sữa dê thơm ngon, con mèo quýt lập tức từ bỏ suy nghĩ về nhà tìm chủ nhân.
Chủ nhân cái gì?
Nó không có!
…
Sợ con mèo quýt không có cách nào xé được thịt ức gà đã nấu chín, Giang Phỉ còn dùng máy xay xay nát thịt rồi mới cho nó ăn, bản thân cũng lấy một suất hoành thánh bên trong kho hàng của siêu thị ra ăn.
Vỏ hoành thánh mỏng nhân lại to, một miếng vào miệng ngọt nhẹ vị ngô, kèm theo vị tươi mềm của thịt heo, đồng thời lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Lại kết hợp với củ cải muối cay mà ông chủ quán đồ nướng tặng cho, cùng nước ép quýt nhiều bọt, Giang Phỉ híp mắt lại với vẻ thỏa mãn.
Đây mới gọi là cuộc sống chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






