Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô cũng không phải người máu lạnh vô tình.
Hai anh em nhà họ Ngô cũng không tồi nên cô cũng không ngại nhắc nhở một câu.
“Được, đến khi ấy tôi sẽ nói với Tiểu Vi.”
“À đúng rồi cô Giang, hai hôm nay cô có rất nhiều hàng chuyển phát gửi tới đây, tôi đã để vào phòng 2202 giúp cô rồi, chất đầy ắp nên lúc cô mở cửa nhớ cẩn thận một chút.”
“Cảm ơn.” Giang Phỉ tiễn Ngô Đại Dũng đi, nhìn hai căn hộ vô cùng kiên cố đột nhiên lại hơi cảm khái.
Chỗ này được tính là căn nhà đầu tiên của cô.
Lại nhìn số dư trong tài khoản ngân hàng, chỉ còn hai nghìn tệ.
Giang Phỉ đau lòng.
Nghèo thật!
Khóa cửa chính căn hộ 2201 lại, cô chọn sống ở căn 2202.
Bỏ cửa điện, lưới sắt và hơn trăm thùng vật tư chất đống trong nhà vào kho hàng của siêu thị, Giang Phỉ lại lái xe hàng đến địa điểm đã hẹn với Vương thọt.
Đó là một khu núi rừng hoang vắng.
Ven đường có một con Hummer màu đen rất ngầu.
Nhận ra là hãng xe sang rẻ nhất cũng phải hơn trăm vạn tệ, Giang Phỉ nhìn về phía Vương thọt ngồi ở ghế lái, cười nhe hàm răng vàng với vẻ ai oán.
“Chủ cửa hàng vật liệu xây dựng ngũ kim kiếm được tiền như vậy sao?”
“Sao có khả năng chứ? Trước đây tôi toàn dựa vào buôn lậu và bắt cóc đen ăn đen, khụ, cũng tạm được…” Vương thọt chột dạ chuyển chủ đề.
“Đại lão, khỏi phải nói, thuốc giải đúng là hữu dụng thật, hôm đó sau bốn tiếng tôi không còn thấy đau một tí nào nữa.”
“Có điều, đường đến huyện Trạch An không dễ đi, chiếc xe hàng này của cô không thể lái được đâu, rất dễ gặp nguy hiểm.”
Chủ yếu là nó tồi tàn quá.
Thật sự sợ xóc nảy vài cái sẽ rụng rời linh kiện.
Giang Phỉ xoa mũi.
Ngược lại cô cũng muốn mua xe lắm, nhưng tiếc là ví tiền eo hẹp.
Kêu đàn em của Vương thọt lái xe hàng về lại thành phố, còn Giang Phỉ xách một chiếc balo to đùng ngồi vào ghế phụ lái của con Hummer.
Ghế da thật cực kỳ thoải mái, trên xe còn có đồ ăn vặt và đồ uống.
Cho dù lái trên con đường đất gập ghềnh vẫn không cảm thấy xóc nảy bao nhiêu.
Giảng Phỉ hơi thèm khát.
Tìm một lý do để cuỗm luôn con xe này nhỉ?
Gần đến trưa, cách huyện Trạch An còn khoảng mấy chục cây số nữa.
Vương thọt giảm tốc định vào khúc cua thì đột nhiên một cái bóng đen sì lao vọt ra từ rừng cây ven đường, đâm thẳng vào đầu xe.
Rầm!
“Đậu má!”
Vương thọt vội vàng giẫm chân phanh, nhìn chằm chằm vào phía trước trống không với vẻ hoảng sợ.
“Đại đại đại lão, hình như tôi đâm trúng người rồi!”
Giang Phỉ nghiêm túc sửa lại: “Là người đó đâm vào ông.”
“Bây giờ chúng ta đi hay không đi…”
“Đi.” Giang Phỉ vừa dứt lời thì rầm một tiếng!
Rất to.
Rất sáng.
Giang Phỉ rất động lòng.
Giang Phỉ cầm thỏi vàng nhuộm máu, quay đầu nhìn về phía Vương thọt với vẻ nghiêm túc: “Còn không ra xem nạn nhân đã bị ông đâm trúng đi?”
Vương thọt?
Đại lão, có phải cô trở mặt nhanh quá rồi không?
Vương thọt không dám than vãn mà cà thọt đi xuống xe.
Giang Phỉ cũng không mở cửa xe xuống dưới, người đàn ông yếu ớt đã nằm dưới mặt đất.
Sắc mặt hơi trắng bệch, đường nét lạnh lùng cứng rắn khiến cho ngũ quan nổi bật lên càng tinh tế và đẹp mắt hơn.
Vẻ ngoài rất ưa nhìn, trông giống một thiếu gia cao quý nhà giàu.
Ánh mắt của Giang Phỉ vừa rơi lên lồng ngực dính máu của người đàn ông, soạt…
Vương thọt ngồi xổm xuống bên cạnh người đàn ông vạch chiếc áo sơ mi của đối phương ra một cách thô bạo và đơn giản, ông ta lập tức hít ngược một ngụm khí lạnh.
Lồng ngực của người đàn ông máu thịt lẫn lộn, trông như vừa bị móng vuốt sắc bén của dã thú cào trúng vậy.
Thấp thoáng có thể nhìn thấy vài dấu vết nông sâu khác nhau trên làn da.
“Đại lão, vết thương của cậu ta rất nghiêm trọng, có khả năng phải đưa đến bệnh viện chữa trị.”
“Không…” Giọng nói hơi khàn của người đàn ông vang lên, từ chối đề nghị của Vương thọt.
“Các ông băng bó qua cho tôi một chút… đưa tôi đến huyện Trạch An an toàn…”
“Sau khi xong chuyện… tôi sẽ trả thêm mười cây vàng cho các ông…”
Lục Dục gắng gượng giơ tay lên ấn mở chiếc vali xách tay dưới đất.
Hai mắt Giang Phỉ chợt sáng bừng.
Trong vali có đến chín thỏi vàng.
Một thỏi vàng khoảng một trăm hai mươi gam, cộng thêm số vàng mà người đàn ông đã hứa cho chắc chắn có thể mở khóa khu vực thứ hai của siêu thị.
Nhưng đúng lúc này, tiếng ầm ầm của xe mô tô xen lẫn với tiếng người truyền tới từ đằng xa.
“Dưới đất có máu! Anh ta chạy hướng đó!”
“Ở bên đó!”
“Cầm vũ khí! Anh ta có đồng bọn!”
Bằng!
Viện đạn sượt qua thân xe.
“Mẹ kiếp, sao còn có cả súng nữa vậy?” Vương thọt lập tức hoảng loạn.
“Ném anh ta lên xe!”
Giang Phỉ nói xong bèn một tay xách vali, một tay nắm lấy thanh ngang trên nóc xe, sau đó nhảy sang ghế lái thuận theo cửa sổ xe đang để mở.
Vương thọt luống cuống tay chân kéo Lục Dục chui vào hàng ghế đằng sau, còn chưa kịp ngồi vững thì chiếc xe đã đột ngột khởi động.
Vương thọt chưa ngồi vững ngã lên người Lục Dục, đè lên vết thương.
Lục Dục rên một tiếng.
“Xin lỗi xin lỗi.” Vương thọt bối rối bò dậy, đang định ngồi xuống thì Giang Phỉ bất chợt đảo vô lăng lạng một đường đẹp mắt, húc bay một chiếc xe máy đã đuổi kịp.
Cốp!
Vương thọt đập đầu vào cửa kính xe đằng sau.
Ót của Lục Dục cũng đập mạnh vào tay nắm ở cửa xe.
Cảm giác thương thế càng nặng hơn.
…
Khoảng nửa tiếng sau.
Xác định đã cắt đuôi được người theo dõi, Giang Phỉ mới dừng xe lại.
“Ọe…” Vương thọt vội vàng vừa bò vừa chạy xuống xe nôn ọe.
Lục Dục nằm ở ghế sau sắc mặt lại trắng bệch hơn vài phần, cảm giác cơ thể yếu ớt đã sắp rụng rời hết.
Duy chỉ có Giang Phỉ là như người không có việc gì, ánh mắt của cô hoang mang: “Hai người sao thế?”
Lục Dục im lặng quay đầu đi.
Không muốn nói, buồn nôn, muốn ói.
Ngược lại, Vương thọt đã nôn xong và quay trở về không nhịn được mà hỏi: “Đại lão, cô thật sự đã có bằng lái rồi không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
