Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Tận Thế: Ta Mang Theo Không Gian Tích Hàng Nằm Thẳng Chương 16: Vẫn Chưa Chết Thật

Cài Đặt

Chương 16: Vẫn Chưa Chết Thật

Cô thêm Wechat của Vương thọt, biên soạn danh sách dược phẩm mà mình cần cùng số điện thoại của mình xong mới gửi qua cho gã.

“Tầm giờ này hai ngày sau, nếu ông vẫn chưa chuẩn bị đầy đủ hàng và mang tới kho hàng này thì cứ đợi đốc phát bỏ mình đi.”

Vương thọt vội vàng gật đầu, sau khi cung kính đưa mắt nhìn theo Giang Phỉ đi ra ngoài, gã thò tay dò hơi thở của thằng đàn em bên cạnh.

Hầy! Vẫn chưa chết thật!

Vương thọt lập tức gọi điện kêu người qua đây giúp, suốt toàn bộ quá trình đều không nghĩ đến việc hỏi Giang Phỉ về số hàng hóa đã biến mất trong kho hàng này.

Biết quá nhiều sẽ chết càng nhanh, gã hiểu được quy tắc này.

Chắc chắn đại lão có đội vệ sĩ chuyên nghiệp rồi! Chỉ là tên đàn em của gã quá phế vật mới không phát hiện ra.

Nếu không phải đám người Vương thọt không đề phòng thì với tố chất cơ thể hiện tại của cô chắc chắn sẽ chịu thiệt khi đối đầu chính diện.

Giang Phỉ không khỏi ngồi dậy trên giường bắt đầu rèn luyện sức khỏe, cô cũng không lo lắng Vương thọt sẽ để ý vật tư biến mất trong kho hàng số 11.

Đó là một người thông minh, biết nên nói gì và không nên nói gì.

Tìm cơ hội hại thêm một phen nữa vậy!

Hai ngày trôi qua nhanh chóng.

Nhận được tin nhắn đã chuẩn bị xong hàng hóa của Vương thọt, Giang Phỉ lái chiếc xe hàng tồi tàn kia đến kho hàng số 11 phía Bắc thành phố.

Một người đàn ông ăn mặc trông rất lưu manh đứng canh bên ngoài kho hàng.

Vương thọt thì lại co quắp trên xe lăn, hai tay ôm bụng, đau đến nhe răng trợn mắt.

Gương mặt vốn dĩ chỉ có da bọc xương vì bị dày vò suốt hai ngày trở nên càng tiều tụy hơn, cực kỳ giống bộ xương khô.

Thấy Giang Phỉ xuống xe, Vương thọt kích động rưng rưng nước mắt.

“Cuối cùng đại lão cũng tới rồi, cô mau vào trong kiểm kê đi, tôi đảm bảo không sót một thứ gì đâu.”

Giang Phỉ đi vào kho hàng gần như đã được lấp đầy, thuận tay mở một thùng dược phẩm ra kiểm tra.

Thuốc cảm, thuốc giảm viêm, thuốc hạ sốt, thuốc giảm ho thông họng… còn có vắc-xin phòng bệnh uốn ván được trữ trông hộp cấp đông nhiệt độ thấp.

Dược phẩm và thực phẩm trong mạt thế càng khan hiếm hơn, một khi bị sốt còn có thể lấy mạng người.

Giang Phỉ đóng thùng lại, sau đó quay người ném một viên thuốc nhỏ màu đỏ cho Vương thọt.

“Thuốc giải, uống trực tiếp.”

Vương thọt cố nhịn mùi thối tản ra từ viên thuốc mà một hơi nuốt hết, nhưng cơn đau quặn thắt trong bụng vẫn chưa biến mất ngay.

“Đại lão, sao bụng tôi vẫn còn đau vậy?”

Giang Phỉ liếc mắt nhìn di động: “Giải dược cần thời gian phát sinh hiệu quả, bốn tiếng sau mới có thể thấy tác dụng.”

“Có vấn đề thì ông có thể giết tôi.”

Vương thọt yên tâm hơn nhưng sau đó đột nhiên bị Giang Phỉ giữ cằm, cưỡng chế nhét vào miệng một viên thuốc màu đỏ và thối, to gấp đôi viên ban nãy.

Vẻ mặt của Giang Phỉ vừa bình tĩnh vừ vô tình: “Thuốc độc mới.”

“Một tháng không giải, cơ thể ông sẽ từ từ thối rữa, thẳng đến lúc chết.”

Vương thọt: “…”

Tại sao cứ cố tình phải là ông ta vậy?

Nhưng bất đắc dĩ ông ta đã tìm bác sĩ khắp nơi đều không điều tra ra được nguyên nhân đau bụng.

Nghĩ cũng biết thuốc độc của Giang Phỉ lợi hại bao nhiêu.

Giang Chính Khang cầm điện thoại di động không nói một tiếng nào.

Giang Tử Minh đang nằm trên sô pha dưỡng thương đã quá quen với bộ dạng hèn nhát của cha mình, anh ta trợn trắng mắt đầy ghét bỏ, nói với Lý Yến Bình: “Mẹ, Giang Phỉ có ý gì đây? Không phải cô ta định ôm tiền chạy trốn đấy chứ?”

“Cô ta không dám đâu.”

Mồm thì nói như thế nhưng trong lòng Lý Yến Bình cũng không có tự tin, bà ta ra lệnh cho Giang Chính Khang: “Bình thường Giang Phỉ thân với ông nhất, ông tiếp tục gửi tin nhắn cho nó đi, nói không chừng một ngày nào đó nó sẽ bỏ ông ra khỏi danh sách đen.”

“Tử Minh, con đi rửa rau giúp mẹ đi, tối nay chị con sẽ đáp máy bay xuống Lâm thành, mẹ phải chuẩn bị mấy món mà nó thích mới được.”

“Mẹ chiều chị ấy thế.” Giang Tử Minh lẩm bẩm một câu, đứng dậy với vẻ không tình nguyện tí nào.

Giang Chính Khang nhìn màn hình di động, không muốn soạn tin nhắn nữa nhưng vẫn phải làm theo lời của Lý Yến Bình.

Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Sáng chủ nhật.

Giang Phỉ trả phòng khách sạn và tới Ngọc Lan Uyển nghiệm thu.

Để thể hiện thành quả, Ngô Đại Dũng đã nối điện cho cửa phòng 2201.

“Cô Giang, chúng tôi dùng nguồn điện xung cao áp, sẽ không tạo thành sát thương quá lớn đối với con người, chỉ mang tới tác dụng đe dọa, nhưng nếu cửa bị đập phá hoặc có người bẻ khóa cửa sẽ tự động đổi thành nguồn điện truyền thống, có thể phóng điện khiến người bất tỉnh.”

“Đây là điều khiển từ xa tổng của hai cửa chính, cô cũng có thể chủ động đổi nguồn điện.”

Ngô Đại Dũng giao điều khiển từ xa cho Giang Phỉ, sau đó lại lấy hai tấm lưới sắt ra: “Đây là hàng tôi tặng thêm cho cô Giang.”

“Nếu cắt điện, cô có thể lắp lưới sắt ra bên ngoài cửa chính, bên trên có chi chít móc câu sắc nhọn, có thể dọa sợ mấy kẻ xấu mang lòng dạ độc ác kia, như vậy cô sống một mình sẽ không thấy sợ hãi nữa.”

Giang Phỉ hơi bất ngờ.

Không thể không thừa nhận Ngô Đại Dũng này rất tinh tế.

Sau khi ký hợp đồng nghiệm thu xong, cô làm như lơ đễnh bảo: “Nghe nói gần đây sắp có bão đổ bộ, cấp độ trước giờ chưa từng có, anh với em trai anh có thể xin nghỉ mấy hôm để tích trữ chút vật tư trong nhà.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc