Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Tận Thế: Ta Mang Theo Không Gian Tích Hàng Nằm Thẳng Chương 14: Mấy Đứa Tụi Bây Ở Lại Đây Canh Chừng

Cài Đặt

Chương 14: Mấy Đứa Tụi Bây Ở Lại Đây Canh Chừng

Dưới bóng đêm.

Một người đàn ông lén la lén lút chạy vào trong khu rừng gần kho hàng, chính là tên đàn em đã theo dõi Giang Phỉ lúc sáng.

Mà Vương thọt cũng đã dẫn theo mười người nằm sấp dưới đất, trong tay cầm dao và gậy.

Đàn em: “Đại ca, người của chợ buôn sỉ đã đi hết rồi, không còn ai lái xe đến đây nữa đâu, bây giờ trong kho hàng số mười một chỉ có mỗi mình con nhỏ đó.”

Thần kinh đang căng chặt của Vương thọt chợt thả lỏng: “Tao còn tưởng nó vệ sĩ gì nữa cơ, đánh giá nó coa quá rồi.”

“Mấy đứa tụi bây ở lại đây canh chừng, số còn lại đi theo tao, hành động nhẹ nhàng một chút, tao muốn bắt con nhỏ đó để đòi tiền chuộc với người nhà nó.”

“Lỡ làm nó bị thương hoặc đánh chết thì không ai được chơi nữa đâu.”

Năm người đi theo đằng sau Vương thọt nhỏ giọng đáp, rón rén nhẹ nhàng đi lại gần kho hàng.

Không ai phát hiện ra một bóng đen lặng lẽ nhảy từ trên một cái cây nào đó xuống.

Trong núi thi thoảng vang lên tiếng côn trùng kêu đã che lấp tiếng phập phập như tiếng dao đâm vào cơ thể.

Vương thọt dẫn người vòng đến cửa sau của kho hàng, gã giơ con dao lên vừa định lao vào đã lập tức sững sờ.

Lúc này, kho hàng đầy ắp trong tưởng tượng lại trống huơ trống hoác.

Thiếu nữ cũng không có ở đó.

Người đâu?

Vương thọt còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra thì tạch…

Đột nhiên đèn trong kho hàng tắt ngúm, cửa sau đóng lại.

“Á!”

“Á á á!”

Trong bóng tối, những tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.

“Không ổn! Có mai phục! Chạy mau!” Vương thọt hoảng loạn lùi ra cửa sau nhưng đột nhiên bị một vật nặng đập trúng đầu gối, gã đau quá lập tức ngã xuống đất.

Ánh đèn trong kho hàng lại một lần nữa sáng lên, sắc mặt của Vương thọt trắng bệch.

Năm người mà gã dẫn tới đều ngã trong vũng máu, hai mắt nhắm chặt, sống chết chưa rõ.

Mà thiếu nữ tóc đen lại đang đứng ngược sáng trước mặt gã, cây gậy bóng chày trong tay còn đang nhỏ máu.

Không ngờ lại đúng trúng một người khó chơi!

“Tôi sai rồi! Là tôi có mắt không nhìn thấy Thái Sơn! Cầu xin cô đừng giết tôi!”

Vương thọt không quan tâm đến cơn đau ở hai chân mà quỳ dưới đất xin tha, nhưng một khắc gã ngẩng đầu lên lôi khẩu súng giấu trong lòng ra: “Mày chết đi!”

Bằng!

“Á!”

Ngón tay của Vương thọt vừa mới đặt lên cò súng đã bị một gậy của Giang Phỉ đánh trúng đầu, khẩu súng cũng bị cướp mất.

Một giây sau, Vương thọt đang há miệng kêu rên chỉ cảm thấy miệng lạnh toát, có thứ gì đó đã trượt vào trong cổ họng của gã.

Đột nhiên bụng của gã truyền tới cảm giác đau thắt dữ dội, đau đến mức gã phải lăn lộn dưới đất, ngũ quan vặn vẹo nhăn nhúm cả lại.

“Á á á! Mày đã cho tao ăn gì?”

Giang Phỉ bình tĩnh nói dối: “Thuốc độc, ba ngày không có giải dược thì ông sẽ đau đến chết.”

Vương thọt hoàn toàn sợ hãi, gã cố nhịn cơn đau thắt mà cầu xin: “Chị! Không! Đại lão! Tôi sai rồi, tôi thật sự đã sai rồi!”

“Xin cô hãy cho tôi giải dược! Tôi có thể cho cô tiền! Cô muốn gì cũng được hết!”

Bằng!

“Quốc gia quản chế súng rất nghiêm ngặt, ông lấy được thứ này từ đâu?”

Sợ Giang Phỉ cho mình một phát súng nên Vương thọt cũng thành thật đáp: “Mua.”

“Trước khi mở cửa hàng vật liệu xây dựng ngũ kim, tôi là con buôn hai giới, quan hệ rộng, đường lối cũng nhiều nên mới mua được khẩu súng này, chủ yếu là nghĩ làm việc gì cũng sẽ thuận tiện hơn. Nhưng tôi chưa từng giết người bao giờ! Cùng lắm chủ hù dọa mấy đứa không nghe lời thôi…”

Giang Phỉ: “Dược phẩm, xăng, dầu lượng lớn, có phải ông cũng có thể kiếm được không?”

Vương thọt cảm giác có một cái hố to đang đợi mình nhưng lại không dám nói dối.

Cho đến bây giờ người bên ngoài vẫn chưa vào đây, phỏng chừng cũng đã bị Giang Phỉ giải quyết cả rồi.

Cái mạng nhỏ còn đang ở trong tay người ta, gã không được chọn.

“Có thể…”

Giang Phỉ thấy Vương thọt đã thuận mắt hơn, cô bắt đầu lên đơn: “Tôi cần hai mươi thùng dược phẩm, danh sách cụ thể để lát nữa tôi gửi qua Wechat cho ông. Ngoại trừ vậy ra, tôi còn cần một trăm thùng xăng loại một trăm lít, một trăm thùng dầu diesel loại một trăm lít, mười khẩu súng liên thanh, mười khẩu súng lục bình thường, đạn với bom càng nhiều càng tốt.”

“Bao gồm cả mấy món hàng mà tôi đã mua ở chỗ ông đều phải bồi thường gấp đôi.”

Vương thọt: “…”

Gã là con buôn chứ không phải hồ cầu nguyện nhé!

Lại còn súng liên thanh với bom đạn, sao cô không đòi luôn máy bay để lên trời đi?

Nhưng Vương thọt không dám nói ra khỏi miệng, chỉ đành thành thật đáp: “Đại lão, tôi có thể kiếm được dược phẩm, xăng với dầu diesel cho cô, nhưng súng với bom đạn, tôi thật sự không có cách nào cả.”

“Quy tắc ở chợ đen là không thể mua bán súng hai lần, chỉ có tự mình đi mua thôi.”

Giang Phỉ: “Chợ đen?”

“Cũng na ná với chợ giao dịch thôi, bán một vài món hàng cấm, không thể cho người khác thấy, một năm chỉ mở một lần, nhưng vị trí của bọn họ luôn luôn thay đổi, cần phải hỏi trước người liên lạc về địa điểm và thời gian mở chợ.”

“Năm ngoái mở chợ vào cuối tháng năm, năm nay chắc vãn là ngày đó thôi, tôi có phương thức liên lạc với người của chợ đen, lát nữa có thể hỏi cho cô.”

Vương thọt không giấu diếm mà nói hết những gì mình biết với Giang Phỉ.

Giang Phỉ: “Giao chuyện này cho ông xử lý đấy.”

Có thể mua được súng là tốt nhất.

Không mua được thì cô vẫn còn một khẩu súng và cưa điện, vũ khí lạnh.

Vương thọt gật đầu đồng ý, cho dù đã đau đến mức ngũ quan vặn vẹo nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt: “Đại lão, bây giờ tôi đau quá, cô xem có thể cho tôi chút giải dược trước để đỡ cơn đau được không?”

“Nhịn đi, như đau bụng kinh thôi.”

Vương thọt: “…”

Một người đàn ông như gã còn đau bụng kinh cái gì?

Bỏ đi, coi như trải nghiệm vậy.

Vương thọt tự an ủi mình, gã liếc mắt nhìn đám đàn em nằm dưới đất rồi dè dặt hỏi: “Có cần tôi xử lý mấy thi thể này không?”

Giang Phỉ: “Không cần, người đã chết đâu.”

Bây giờ ngày tận thế vẫn chưa giáng xuống, vẫn còn là xã hội pháp trị, cô cũng không muốn gánh mạng người trên lưng đâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc