Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Để thuận tiện lát nữa còn phát hàng, Giang Phỉ lái xe đến gần khu Bắc tìm một quán nướng để ăn tối.
Bây giờ không phải giờ cơm bận rộn, nhân viên phục vụ nahnh chóng bưng đồ ăn lên.
Xiên thịt cừu nướng ngoài sém trong mềm, vừa vào miệng đã lưu lại mùi hương, cá mực nướng được ướp nước tương bí truyền tươi ngon mềm mại, Giang Phỉ không nhịn được mà gọi nhân viên phục vụ: “Mấy món mà tôi vừa mới gọi nướng thêm một trăm phần giống y như thế, đóng gói mang đi.”
Nhân viên phục vụ: “?”
“Thưa cô, một mình cô không ăn hết được nhiều như vậy đâu…”
“Liên hoan công ty.” Giang Phỉ tùy tiện tìm một cái cớ để ứng phó cho qua.
Quán nướng bắt đầu bận rộn với khí thế ngú trời, chủ quán còn bê hẳn mấy bình gốm ra: “Đây là tỏi ướp đường, củ cải muối, dưa chuột khô, tương ớt bí truyền mà quán chúng tôi tặng kèm, có thể giải ngấy.”
“Cảm ơn nha.”
Giang Phỉ từ chối sự giúp đỡ của nhân viên phục vụ mà tự mình vận chuyển đồ nướng đã đóng gói xong lên xe tải.
Mượn nhờ cánh cửa xe tải, cô nhanh chóng cho toàn bộ đồ nướng vào kho hàng của siêu thị nuốt vàng.
Hệ thống: [Tinh! Kiểm tra ra được số lượng thức ăn mà ký chủ tích trữ >100, đã tự động sinh kệ hàng sắp xếp gọn gàng.]
Giang Phỉ tò mò dùng suy nghĩ kiểm tra kho hàng của siêu thị một lúc.
Trong kho hàng vốn sĩ trống không đã có thêm một dãy các giá để hàng bằng sắt cao lớn, bên trên xếp gọn gàng hơn trăm suất đồ nướng.
Bên cạnh giá hàng còn có đánh dấu, viết hai chữ đồ nướng.
Năm chiếc bình gốm được đặt trên cái giá bên cạnh hàng đồ nướng, dán nhãn [Hàng ướp chế].
Chỉ có một cái bình đựng tương ớt bí truyền nằm trơ trọi trên ghế hàng [Gia vị].
Không chỉ thuận tiện lấy dùng hơn mà còn tiết kiệm được thời gian sắp xếp cho cô.
Giang Phỉ vui vẻ kết thúc kiểm tra lại nghe thấy âm thanh của hệ thống vang lên.
[Chúc mừng ký chủ đã mở khóa chức năng mới, phần thưởng là một lần chơi vòng quay may mắn, xin hỏi có sử dụng không?]
Nghĩ đến “cảm ơn đã ủng hộ” lần trước, Giang Phỉ đắn đo khoảng vài giây mới chọn “Có.”
Sau khi tiếng nhạc kỳ quái nghe như tiếng xương bị bẻ gãy kết thúc…
[Đời người vô thường, mong ký chủ đừng chán nản mà hãy tiếp tục cố gắng, đã nhận được “Thuốc ngũ quan dữ tợn”.]
Lại rớt.
Đợi đã!
Thuốc ngũ quan dữ tợn?
Giang Phủ nhìn chiếc hộp nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay với vẻ thẫn thờ.
Bên trong là một viên thuốc màu nâu, to cỡ hạt lựu.
Hệ thống: [Nhắc nhở nhỏ: Thuốc ngũ quan dữ tợn vào miệng là tan, người sử dụng sẽ bị đau thắt vùng bụng trong ba ngày, mong ký chủ đừng uống lộn.]
Rút phải đồ xấu thì chúc mừng, rút phải đồ tốt lại an ủi, chẳng trách hệ thống ngươi lại không phải con người.
Than thở vẫn hoàn than thở, Giang Phỉ cất thuốc ngũ quan dữ tợn vào trong kho hàng của siêu thị.
Phải tìm cơ hội chọn một đứa xủi xẻo ở nhà Lý Yến Bình sử dụng mới được.
Thời gian giao hàng của chợ buôn sỉ vẫn chưa đến, Giang Phỉ lại lấy “liên hoan” làm lý do để đến phố ẩm thực mua một trăm cốc trà sữa, một trăm cốc nước ép hoa quả, một trăm cốc cà phê, nóng lạnh mỗi loại một nửa.
Bao gồm cả các loại đồ ăn vặt, gì mà canh cay tê, mì lạnh, hủ tiếu Trung, bánh kẹo, hamburger, gà rán, cánh gà nhồi cơm, dừa đông lạnh… Cô mua mỗi loại một trăm suát, cộng thêm cả đồ nướng trước đó tổng cộng đã tiêu hết ba vạn tệ.
Phát hiện ra cuối phố có hàng bánh kem, Giang Phỉ trực tiếp vung tay bao hết quán, lại chi thêm năm nghìn tệ nữa.
Nhân khoảng thời gian đợi món, Giang Phỉ mở phần mềm mua sắm ra mua cát cho mèo, miếng dán giữ nhiệt, cồn, khẩu trang, đồ bảo hộ, thần khí diệt sâu bọ khác nhau, sản phẩm diệt muỗi, mỗi loại một trăm thùng, bao gồm cả thiết bị lặn, bình dưỡng khí.
Mấy thứ này mua ở trên mạng rẻ và lãi hơn là ra chợ buôn sỉ.
Sau khi cơn mưa to qua đi sẽ có các loại côn trùng biến dị thuận theo đường ống bò lên, cộng thêm cắt nước, bồn cầu đã không thể sử dụng nên cát cho mèo chính là sự lựa chọn tốt nhất.
Giang Phỉ thuạn tiện đặt thêm hai bao xi măng, dự định sau này sẽ bít kín đường ống ở nhà, lúc này số dư trong tài khoản ngân hàng chỉ còn 203689.
Quá nghèo!
Cô rầu rĩ tắt điện thoại di động, các quán cũng đã đóng gói xong thức ăn.
Lợi dụng xe tải che chắn, Giang Phỉ cất hết toàn bộ đồ ăn vào trong kho hàng của siêu thị, sau đó lái xe đến chân núi của một ngọn núi hoang.
Khoa hàng mà cô thue đã bị bỏ hoang rất lâu nhưng lại đủ rộng lớn, chứa được hết toàn bộ vật thư đã mua sắm, còn tiện che giấu, không lo lắng bị người phát hiện.
Cô cũng không ngại đen ăn đen đâu.
Nếu đòi chút “phí bồi thường tổn thất tinh thần” cũng không quá đáng đâu nhỉ?
Giang Phỉ ước lượng con dao găm mua được trên đường rồi mới xuống xe tải.
Chín giờ đúng, các công nhân giao hàng của chợ buôn sỉ lần lượt lái xe đến nơi.
Giang Phỉ kêu bọn họ chuyển đồ vào trong nhà kho, trong lòng kiểm tra rõ ràng số lượng.
Cùng với một bên cuối cùng chuyển hàng xong, Giang Phỉ cũng đoán ra được đại khái là ai muốn giở trò.
Ông chủ của hàng vật liệu xây dựng ngũ kim, Vương thọt không hề tới.
Hôm nay cô bị theo dõi cũng chỉ bắt đầu từ sau khi rời khỏi hàng vật liệu xây dựng ngũ kim.
Ánh mắt của Giang Phỉ hơi lóe lên, cô liếc mắt nhìn xung quanh, cố tình vặn to âm lượng nói chuyện với các công nhân.
“Hôm nay mọi người vất vả quá rồi, trên đường về nhớ chú ý an toàn, tôi phải ở lại kiểm kê hàng hóa một lúc, có vấn đề gì sẽ liên hệ với mấy người sau.”
Sau khi các công nhân lái xe rời đi, Giang Phỉ đi vào trong kho hàng một mình rồi đóng cổng lớn lại.
Kho hàng có mấy ô cửa sổ nhỏ, thấp thoáng có thể nhìn thấy ánh đèn sáng bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)