Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ông chủ cười nhe hàm răng vàng ố của mình, lập tức dụi tắt điếu thuốc rồi lấy máy tính ra: “Nhìn cặp mắt chó của tôi này, ngay cả khách quý tới mà cũng không nhìn ra được.”
“Cô gái, cô đừng nóng, bây giờ tôi sẽ tính mấy thứ tổng bao nhiêu tiền cho cô.”
Sau vài phút, ông chủ đặt máy tính xuống: “Tổng cộng là mười một vạn sáu nghìn tám trăm đồng, lần đầu tiên cô tới nên tôi xóa bớt một số không cho cô, chỉ tính mười một vạn sáu nghìn thôi nhé, tôi còn cung cấp cả dịch vụ giao hàng miễn phí nữa.”
Giang Phỉ viết địa chỉ xuống: “Tối nay đúng chín giờ giao hàng tới đây.”
Cô chỉ thuê nhà kho có hai ngày, lát nữa còn phải đi mua thêm vật tư khác, thống nhất thời gian thu nhận thì có thể trực tiếp cho vào siêu thị luôn.
Ông chủ cười ha ha đồng ý: “Dựa theo quy tắc trong chợ, cô phải trả tiền trước, tiền mặt hay là quẹt thẻ đây?”
“Quẹt thẻ.”
Giang Phỉ trả tiền xong, vừa mới rời đi là ông chủ đã cà nhắc đi ra khỏi quầy hàng, vẫy tay gọi tên đàn em đang hút thuốc ở cửa tới: “Mày đi theo con bé kia, xem cô ta tới chợ làm gì.”
“Trả tiền sảng khoái như thế, tao đoán là một con cừu béo đây, nói không chừng chúng ta có thể kiếm được một khoản.”
…
Giang Phỉ nhạy bén phát hiện ra có người đang bám theo mình, trong mắt cô lóe lên vẻ lạnh lùng.
Cô không biết đánh nhau mà chỉ biết giết người thôi.
Bây giờ đông người phức tạp, không tiện ra tay nhưng chỉ cần đối phương dám mai phục và đánh úp vậy cô chắc chắn sẽ cho gã một kích chí mạng ngay.
Cô sờ con dao trong túi lấy được ở khách sạn kia, lại giả vờ như không phát hiện ra đối phương theo dõi mình mà đi vào cửa hàng lương dầu, trực tiếp mua một trăm bao gạo loại năm mươi cân, một trăm túi bột mì trắng loại năm mươi cân, một trăm thùng dầu đậu nành loại mười lít, còn có các loại lương thực phụ và hoa màu khác nhau, đậu xanh đậu đỏ đậu tương, khoai tây, ngô, gạo lứt… mỗi loại đều nhập một trăm bao loại năm mươi cân.
Ngoại trừ vậy ra, cô còn mua hơn một trăm loại gia vị và nguyên liệu khô khác nhau, được chủ quán lương giàu giảm giá nên tổng cộng tốn hết mười ba vạn, vẫn kêu buổi tối giao tới nhà kho mà cô đã thuê.
Bước ra khỏi quán lương dầu, cô lại đến cửa hàng tiêu dùng lớn nhất trong chợ, dầu gội đầu, sữa tắm, giấy vệ sinh, giấy rút, khăn ướt, giấy ướt, nước rửa tay, xà phòng, giũa đánh răng, kem đánh răng, bát đũa thìa một lần dùng, quần lót một lần dùng, bật lửa, diêm, mỗi loại nhập một trăm thùng to.
Cô không muốn trải qua cuộc sống như kiếp trước, không đánh răng, không rửa mặt, mỗi ngày đều thối đến mức có thể đi đời ngay tại chỗ nữa.
Về phần quần an toàn và băng vệ sinh, Giang Phỉ nhập sỉ các loại kích thước và độ dài khác nhau, mỗi loại một trăm thùng.
Giờ còn thừa lại sáu mươi lăm vạn.
Giải quyết xong nhu yếu phẩm, cô tìm đến một cửa hàng chuyên bán đồ ngoài trời, dùng lý do là đến một châu nào đó và Bắc Cực thám hiểm, lại thu mua đồ thể thao mùa hè cực nhẹ nhàng, quần áo chống nước, chống lạnh, giày, găng tay, đồ lót và khăn quàng cổ giữ ấm, kính bảo vệ mắt, lều trại, túi ngủ, giày trượt băng, trượt tuyết, xuồng tấn công, thuyền bơm hơi, số lượng mỗi loại là năm mươi.
Tiêu hết thêm mười tám vạn, Giang Phỉ mới rời khỏi cửa hàng chuyên bán đồ ngoài trời với vẻ hài lòng thỏa mãn, cô lại đến cửa hàng vật tư nông nghiệp mua hết tám vạn tiền các loại hạt giống khác nhau và công cụ làm đồng. Sau đó đến tiệm rau củ quả mua hết năm vạn tiền hoa quả tươi và rau tươi, lại đến hàng thịt mua bảy vạn tiền các loại thịt tươi và thịt đông lạnh khác nhau, đều hẹn buổi tối tới giao hàng.
Nếu khu đất bên ngoài siêu thị không thể trồng trọt thì cô vẫn có thể trồng trong thế giới hiện thực, hoặc là quyên góp cho bên chính phủ, giải quyết một phần vấn đề lương thực.
Cô cũng không phải thánh mẫu, chỉ là không muốn khiến trên thế giới này không còn một ai nữa mà thôi.
Giang Phủ bận rộn đến tận khi mặt trời lặn mới quay về xe tải đã thuê, kiểm tra danh sách vật tư mà mình mua được.
Điều kiện mở khóa và nâng cấp siêu thị đều quá đốt tiền, nhưng cứ cố tình bây giờ tiền của cô lại không đủ, chỉ có thể mua mỗi loại một ít, đủ cho mình sử dụng.
Cũng may mà sau mạt thế có thể mua mà không mất tiền, đến khi ấy mở khóa và nâng cấp rất đơn giản.
Rè rè…
Di động đột nhiên rung lên.
Là tin nhắn mà Giang Chính Khang gửi tới, hỏi cô đang ở đâu.
Còn cả hai cuộc gọi nhỡ từ Lý Yến Bình nữa.
Sau khi Giang Phỉ sang tên xong đã xóa hết Wechat của cả gia đình Lý Yến Bình.
Thật sự không được thì đợi sau khi mưa bão tới lại đi mua miễn phí đi?
Giang Phỉ xoa mi tâm đau nhức, quyết định tìm chỗ ăn cơm trước.
Lúc này, trong cửa hàng vật liệu ngũ kim ở chợ đầu mối.
Ông chủ Vương thọt đang ngồi trên chiếc ghế gỗ bọc vải, nghe báo cáo của đàn em với vẻ kinh hãi: “Mày nói cô ta tiêu gần một trăm vạn ở đây á?”
Đàn em gật đầu: “Nghe chủ quán lương dầu nói cô ta muốn mở một siêu thị cỡ lớn cho nên cái gì cũng muốn mua hết.”
“Xem ra đúng là một con cừu béo rồi.” Vương thọt kích động đứng dậy.
“Thông báo cho các anh em, tối nay dẫn người đến nhà kho số mười một khu Lâm Bắc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


