Sau khi chia nhau số sạc còn lại, Khương Vũ và Hạ Chu còn được phen sững người khi thấy Lâm Gia mang ra một đống dao điêu khắc dài ngắn đủ loại, sáng loáng sắc lẹm, chưa kể hàng loạt đục, rìu và búa đủ kích cỡ.
Khương Vũ đứng đó nhìn mà cảm giác như mình lạc vào kho vũ khí.
Hai người lập tức đổi vũ khí, thay con dao gọt hoa quả cùn mòn bằng loại dao điêu khắc cán dài. Thứ này không chỉ sắc bén hơn, mà đầu dao hình tam giác còn cực kỳ thuận tiện để xuyên thủng sọ xác sống.
Cầm vũ khí mới trong tay, Khương Vũ cảm giác như vừa đổi từ súng hơi sang đại bác vậy.
Trong lúc Lâm Gia thu xếp đồ đạc, Hạ Chu tranh thủ chỉ rõ tuyến đường di chuyển cùng những điều cần lưu ý khi đối đầu với biến dị giả.
Lâm Gia cao mét bảy lăm, tóc ngắn chân dài, dáng người thể thao, khí chất mạnh mẽ.
Vì học chuyên ngành điêu khắc nên thường xuyên phải vác theo đống công cụ nặng nề, cơ bắp cô cũng chẳng hề thua kém nam giới.
Cô đúng chuẩn kiểu “vừa có trí tuệ, vừa có lực bắp”.
“Tôi hiểu rồi. Đám đó chẳng phải xác sống thì là gì nữa? Giờ biết rõ rồi, tôi không còn vướng bận tâm lý gì đâu. Gặp là đâm thẳng đầu luôn.”
“Yên tâm, tôi không kéo tụi cậu chậm lại đâu.”
Lâm Gia khoác chiếc balo leo núi căng phồng, tay cầm một cây dao găm quân dụng ba cạnh dài hơn một mét, gương mặt sắc lạnh, giữa đôi mày toát ra sát khí khí chất mạnh mẽ khiến người ta không thể không ngoái nhìn.
Khương Vũ: “ ...”
Người kéo cả nhóm chậm lại chắc phải là cô mới đúng.
Hơn nữa... cây dao ba cạnh kia chắc chắn không phải dụng cụ học chuyên ngành rồi.
Cô nhớ thứ đó thuộc dạng vũ khí bị cấm lưu hành, đến mua trên mạng cũng không được.
Bạn học Lâm Gia này... có vẻ còn nhiều bí mật!
Từ hai người thành ba người, đội hình cũng đổi.
Vẫn là Hạ Chu đi đầu, Khương Vũ ở giữa, Lâm Gia bọc hậu.
Nếu có tình huống bất ngờ, Lâm Gia có thể kịp kéo Khương Vũ lên.
Lần hành động này diễn ra khá suôn sẻ, cả ba thuận lợi tiếp đất mà không gặp phải xác sống nào.
Hạ Chu vốn không định bật đèn pin, sợ ánh sáng thu hút phiền toái.
Nhưng mà... trong tình trạng toàn trường cúp điện thế này, thật sự chẳng nhìn thấy gì.
Trời lại âm u, mưa rả rích, ngay cả sao trời cũng không ló mặt.
Anh đành bật đèn flash điện thoại, để dưới lớp áo mưa ánh sáng mờ nhạt nhưng cũng đủ để soi đường.
Hạ Chu dặn: “Bám sát tôi, đừng để lạc.”
Khương Vũ lập tức nắm lấy vạt áo mưa của anh, cẩn thận bước theo sau.
Trong vô thức, cô lại nhớ đến mấy câu chuyện ma từng nghe hồi nhỏ.
Lỡ như... người phía trước nắm tay cô, từ lúc nào đã không còn là Hạ Chu thì sao?
“Cạch...”
Một tiếng động cực nhỏ vang lên trong màn đêm, Khương Vũ giật nảy người.
Cô ngoảnh đầu lại, thấy từ ô cửa kính tầng một của ký túc xá lóe lên một tia sáng yếu ớt. Qua mặt kính, thấp thoáng một khuôn mặt trắng bệch, xám xanh, đang dán sát vào cửa. Đôi môi mấp máy, dường như đang nói: “Cứu... tôi…”
Bây giờ, cửa sổ tầng một hầu như đã vỡ hết. Người kia nếu còn ở trong phòng, sớm muộn gì cũng bị xác sống xông vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
