“Đợi đã...”
Sắp tới vị trí tầng hai, thì trong bóng tối, giọng Hạ Chu đột ngột vang lên, mang theo chút gấp gáp.
Sợi dây bắt đầu rung lắc dữ dội, Khương Vũ thấy tay mình bỏng rát vì ma sát.
“Leo lên lại!”
Cái... gì cơ?
Khương Vũ cúi đầu nhìn xuống. Quảng trường vẫn trống không, chẳng thấy bóng dáng xác sống nào.
Nhưng sợi dây rung lắc càng lúc càng mạnh.
Hạ Chu hạ giọng, gần như thì thầm: “Có con xác sống biết leo dây đang phục ở đây chờ người dính bẫy.”
Khương Vũ: “ ...?!”
Leo xuống thì dễ, leo lên mới khó.
Khương Vũ cảm thấy cả người như nhũn ra, chẳng còn chút sức lực nào.
Không thể quay lại theo đường cũ, nhưng con xác sống kia thì đã gần chạm đến chân của Hạ Chu rồi.
Cô đang hoảng loạn thì bỗng soạt! Tấm cửa kính trước mặt bị mở bật ra.
“Giữa đêm khuya rồi mà hai người còn làm trò gì vậy?”
Lâm Gia ló đầu ra, tóc rối bù như ổ chim.
Khương Vũ như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức vươn tay: “Cứu tôi với!”
Lâm Gia không nói hai lời, thò tay kéo một cái là lôi được người lên, bế thẳng vào phòng.
Khương Vũ còn chưa kịp định thần thì đã thấy chân mình chạm đất.
“Sao cậu gầy thế?”
“Sao cậu khỏe vậy?”
Hai người đồng thanh hỏi.
Lâm Gia gãi đầu: “Tôi học điêu khắc mà, ngày nào cũng vung búa với đục, quen rồi.”
“Rốt cuộc hai người đang định đi đâu thế? Đêm hôm mà leo dây như đóng phim hành động?”
Nghe Lâm Gia hỏi, Khương Vũ mới chợt nhớ ra, vội vàng bò tới cửa sổ nhìn xuống.
Hạ Chu... vẫn chưa lên.
Bên dưới im lìm tăm tối, cô loáng thoáng thấy một bóng người, tim như bị ai đó bóp chặt lại.
Chẳng lẽ anh... bị cắn rồi?
Vài giây sau, sợi dây lại rung lên, bóng người kia dần tiến lại gần.
“Ủa... sao cậu còn vào lại đây?”
Hạ Chu bám vào khung cửa, một tay giữ dây, một tay chống vào bệ cửa, rồi nhanh nhẹn trèo vào.
“Con xác sống bên dưới bị xử lý xong rồi. Tôi nhìn qua một lượt, quảng trường hiện giờ khá an toàn.”
Không biết từ lúc nào, anh đã chuyển sang gọi đám kia là "xác sống” bởi chỉ khi tận mắt chứng kiến ở khoảng cách gần, người ta mới thấy hai thứ ấy giống nhau đến đáng sợ.
Đúng là nghệ thuật bắt nguồn từ đời sống thật.
“Vậy tụi mình đi tiếp thôi...”
Khương Vũ quay sang nhìn Lâm Gia: “Cậu có muốn đi cùng không?”
Hạ Chu khoanh tay, tựa lưng vào cửa kính ban công. Giọng nói bình thản, nhưng từng câu như đang kéo người ta chìm dần xuống đáy vực.
Lâm Gia im lặng một lúc.
“Vậy hai người định đi đâu?”
“Trước mắt đến trạm giao hàng, rồi xem có thể vào siêu thị kiếm thêm vật tư không.”
Đó là toàn bộ kế hoạch hiện tại mà Khương Vũ nghĩ ra được.
Hạ Chu không nói gì, có vẻ cũng chẳng quan tâm Lâm Gia có đi cùng hay không.
“Chờ tôi một chút, tôi thu dọn đồ.”
Lâm Gia nghiến răng, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Đồ ăn nước uống trong phòng của Lâm Gia không nhiều, nhưng cô lại có vô số sạc dự phòng và... vũ khí.
Dù bây giờ không còn mạng, nhưng chẳng ai nỡ vứt điện thoại. Dù chỉ để chơi vài game offline giết thời gian hay dùng làm đèn pin, thì sạc dự phòng vẫn cực kỳ quý giá trong những lúc mất điện thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


