Khương Vũ siết chặt tay đang nắm áo mưa Hạ Chu, dùng chút lực như nhắc anh.
Hạ Chu không quay đầu, nhưng khẽ hỏi: “Sao thế?”
“Cửa sổ bên trái... trong đó hình như có người.”
Khương Vũ nhỏ giọng.
Nghe vậy, cả Hạ Chu và Lâm Gia đều lập tức liếc sang.
Bọn họ căng thẳng như vậy không phải vì muốn cứu người mà là sợ đó không phải người, mà là xác sống đang dụ dỗ.
“Đúng là người, tay còn cầm điện thoại nữa... chắc đang cầu cứu.”
Lâm Gia nheo mắt. Chính vì xung quanh quá tối, ánh sáng yếu ớt ấy lại càng dễ gây chú ý.
“Cửa sổ tầng một vẫn có thể mở từ bên trong.”
Hạ Chu chỉ lạnh nhạt đáp.
Không bị khóa. Bên ngoài cũng không có xác sống cản đường. Nếu thật sự muốn sống, cô ta hoàn toàn có thể tự đẩy cửa thoát ra.
Nhưng không vài bước chân ngắn ngủi, vậy mà cô ta vẫn ngồi im như chờ người tới bế đi.
Khương Vũ cũng không nói thêm.
Cô hiểu rõ bản thân chẳng phải nhân vật chính, trong đội này, cô chính là gánh nặng.
Đã vậy, cô càng không có tư cách đòi thêm một người nữa để rồi cả nhóm cùng vướng chân.
Tất nhiên, nếu người kia thật sự tự mở cửa chạy ra xin đi cùng, chắc cũng chẳng ai nỡ từ chối.
Không ai lên tiếng, nhưng trong lòng cả ba người đều đã ngầm hiểu.
Hạ Chu vẫn tiếp tục bước đi, hướng dần về phía xa, rời khỏi khu ký túc xá.
Bóng lưng ba người càng lúc càng xa dần.
Cô gái bên cửa sổ như thấy sợi dây cứu mạng cuối cùng đang vụt khỏi tay, bỗng trở nên cuống cuồng.
Cô ta bắt đầu đập cửa điên loạn, phát ra âm thanh nghẹn ngào như khóc như hét.
“Khỉ thật... ầm ĩ thế này lỡ thu hút đám xác sống thì sao?”
Lâm Gia ngoái đầu lại nhìn, nhưng tầm nhìn bị che khuất, bóng tối trong tòa nhà dày đặc đến mức có thứ gì lao ra cũng không thể thấy rõ.
Hạ Chu bước nhanh hơn, vẫn không quay đầu: “Không sao... cứ đi tiếp.”
Họ băng qua quảng trường, vòng qua bồn hoa, rồi rẽ vào con đường đất dẫn vào rừng óc chó.
Ngay lúc Hạ Chu vừa đặt chân lên lối mòn trong rừng, từ phía quảng trường bất ngờ vang lên một tiếng "rắc" chát chúa. Âm thanh của chiếc ghế gỗ trong ký túc xá rơi xuống, lẫn với tiếng thủy tinh vỡ vụn, vang vọng trong màn mưa đêm, chấn động cả không gian.
Cả ba lập tức quay đầu lại. Có vẻ như tiếng động đã thu hút sự chú ý của mấy kẻ xác sống. Nhưng may là mưa khá to, ngăn trở bước chân của chúng. Dù âm thanh ở rất gần, chúng cũng không đồng loạt lao ra, chỉ lác đác vài con lảo đảo bước ra thăm dò.
Bóng cây đung đưa theo gió, Khương Vũ ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp một bóng đen đang lặng lẽ tiếp cận từ trong tán rừng đen kịt.
“Tôi... phía sau cậu kìa.”
Vừa đưa tay lên chỉ, Hạ Chu đã quay ngoắt người lại, không chần chừ, vung con dao khắc nhọn trong tay đâm thẳng vào đầu xác sống. Một nhát dứt khoát, rồi anh cúi người, đặt nó nằm xuống đất. Cả quá trình diễn ra gần như không phát ra tiếng động.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng cũng đủ khiến cả nhóm bàng hoàng. Khương Vũ và Lâm Gia vội vàng gật đầu, trông chẳng khác gì gà con mổ thóc.
Sau tình huống bất ngờ này, chẳng ai còn tâm trạng lo nghĩ gì cho người khác nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


