Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Ập Đến, Tận Thế Không Phải Trò Đùa Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Hơn nữa, cửa vào của trạm chuyển phát rất nhỏ. Chủ tiệm sợ có người trộm đồ nên từng lắp một thanh chắn tự động, mỗi lần chỉ cho một người vào khi nhấn nút mở.

Chỗ này đúng là nơi trú mưa lý tưởng trước khi đám xác sống kia tiến hóa được khả năng bấm nút hay leo trèo, thì dù có tìm được cũng chẳng vào nổi.

Nghĩ vậy, Khương Vũ như được tiếp thêm niềm tin, cô gật đầu thật mạnh.

Lúc trước, cô đã chuẩn bị sẵn một phần đồ ăn và thuốc men. Lần này, Khương Vũ mở tủ quần áo, đứng nhìn đống quần áo bên trong mà lưỡng lự.

Cô muốn mang theo vài bộ, nhưng sức cô thì chẳng thể vác nổi nhiều.

Hạ Chu đứng cạnh nhắc:

“Có thể mang thêm vài bộ đồ dày. Dạo này trời lạnh bất thường.”

Đã quyết định rời đi thì Hạ Chu cũng chẳng khách sáo nữa.

Cả phòng ký túc xá bị anh càn quét một lượt. Thứ gì có thể dùng, lại vừa sức mang theo, đều bị anh nhét vào ba lô.

Lần lướt qua ấy, anh gom đồ kỹ đến mức còn nắm rõ vật tư trong phòng hơn cả Khương Vũ.

Cuối cùng, trong ba lô của Hạ Chu là nước, đồ ăn, thuốc men, sạc dự phòng, điện thoại, đèn pin, cùng vài món quần áo của Khương Vũ.

Ba lô của Khương Vũ nhỏ hơn, cô chỉ nhét vào một ít đồ ăn, thuốc men, quần áo lót và những vật dụng cần thiết dành cho nữ.

Hai con dao nhà bếp méo mó duy nhất trong phòng, mỗi người cầm một cái.

“Lúc ở sân trường, chúng ta đã thấy rõ đám xác sống đó giống y như trong phim xác sống, muốn giết chúng hoàn toàn thì phải tấn công vào đầu.”

“Nếu bị chúng bám theo, không thể thoát được, nhớ dùng dao gọt hoa quả đâm thẳng vào đầu nó.”

Hạ Chu buộc con dao vào hông Khương Vũ, đặt đúng chỗ để cô rút ra được nhanh nhất.

Khương Vũ: “ ...”

Chắc cô làm không nổi đâu.

Hạ Chu dặn dò xong thì ra ban công quan sát tình hình.

Khương Vũ thì cầm ô và áo mưa, xếp ô vào ngăn bên ba lô, áo mưa mặc lên người.

Hai người cứ thế chờ đến hơn mười một giờ đêm, lũ xác sống dưới quảng trường đã giải tán gần hết.

Tuy nhiên, ánh đèn pin yếu ớt chẳng thể soi rõ toàn bộ phía dưới, rất có thể vẫn còn sót lại vài con.

Hạ Chu cầm chậu nước hất xuống từ tầng ba. Đợi thật lâu vẫn không thấy xác sống nào tụ lại.

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa!

Hạ Chu khoác đại chiếc áo mưa dùng một lần, quay đầu hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?”

Khương Vũ gật đầu dứt khoát.

Hạ Chu vặn chặt sợi dây tết từ vỏ chăn và tờ rơi, cẩn thận thả xuống dưới.

“Tôi xuống trước. Nếu cậu bám không chắc thì cứ giẫm lên vai tôi mà xuống. Đừng sợ... đây là tầng ba, có rớt giữa chừng cũng không chết được đâu.”

Giọng anh trầm thấp, chắc chắn, khiến người ta không khỏi thấy yên lòng.

Gió xiên mang theo mưa bay lất phất vào ban công, Hạ Chu đứng trong bóng tối, nhưng lại như thể đang phát sáng.

Thấy anh đã linh hoạt trèo ra ngoài cửa sổ, Khương Vũ cũng trèo lên ghế con, bước lên bậu cửa, vượt qua khung kính, hai tay nắm chặt sợi dây, từ từ trượt xuống.

Cô giữ khoảng cách chừng nửa mét so với Hạ Chu có vẻ là anh cố tình hạ tốc độ để tiện quan sát tình hình phía dưới, chứ không thì vài giây là anh đã xuống tới nơi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc