Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Ập Đến, Tận Thế Không Phải Trò Đùa Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Thời điểm virus bùng phát, cả trường đang tổ chức đại hội thể thao, không có lớp học, nên số lượng sinh viên trong giảng đường không nhiều. Băng qua khu dạy học hẳn sẽ dễ hơn đôi chút.

Nhưng khu ăn vặt sát cổng sau kia... tám phần là khu vực nguy hiểm nhất.

Đó là một phố đi bộ quy mô nhỏ, bày đủ loại món ăn đêm, quán bar, khách sạn mini, tiệm net... mọi loại hình giải trí hút sinh viên đều tập trung tại đó.

Ngày thường sinh viên đã đổ ra đó đông như trẩy hội, huống gì lúc không phải lên lớp.

Hạ Chu cẩn thận bổ sung vào sơ đồ tất cả những lối đi phụ và công trình nhỏ trong khuôn viên trường mà ít ai chú ý tới. Anh cau mày, suy nghĩ rất lâu.

Khương Vũ thấy đối phương tập trung cao độ, cũng không dám cắt ngang.

Ngoài trời, tiếng mưa mỗi lúc một lớn. Một tia chớp chói lòa xé rách màn đêm, chiếu sáng cả căn phòng trong chốc lát. Ngay sau đó là tiếng sấm rền vang, như muốn nứt toạc cả bầu trời.

Trong tiếng sấm, dường như có lẫn cả âm thanh lạo xạo... như tiếng gì đó đang vỡ nát.

Khương Vũ lập tức ngẩng đầu, dáng vẻ như một con thú nhỏ cảnh giác, đôi tai như vểnh lên nghe ngóng.

“Cậu có nghe thấy gì không?”

“Tiếng... gõ vào kính.”

Hạ Chu cầm lấy chiếc đèn pin dự phòng trong phòng, đi về phía ban công.

Trong màn đêm đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều.

Chùm sáng yếu ớt từ đèn pin quét xuống dưới lầu cảnh tượng hiện ra như một khung hình địa ngục. Dưới quảng trường, trong rặng cây, cạnh những luống hoa... tất cả những xác sống từng ẩn nấp giờ đều xuất hiện, lảo đảo bước về phía tòa ký túc.

Cảnh tượng ấy... như thể bọn chúng cũng đang tìm chỗ trú mưa.

Khương Vũ đã xỏ giày xong, chạy tới ban công nhìn xuống.

“Chúng nó... đang làm cái gì vậy...”

Mấy con này đúng là đầu bằng thép.

“Có hai khả năng,” Hạ Chu phân tích: "Thứ nhất là do ký ức cơ thể, chúng vẫn giữ lại thói quen tránh mưa; thứ hai, theo bản năng săn mồi, chúng bị thu hút bởi hơi người trong ký túc xá nên vô thức tiến lại gần...”

“Nhưng nếu nghĩ theo hướng tích cực... thì bây giờ muốn rời khỏi ký túc cũng dễ hơn rồi.”

Anh và Khương Vũ nhìn nhau, ánh mắt kiên định, tràn đầy quyết tâm.

“Nhưng ngoài kia mưa to, còn sấm chớp nữa... Mà tôi thì chạy rất chậm.”

Ngay cả trong thời tiết bình thường, thì chạy bộ cũng là cực hình với cô, huống gì là trong mưa gió thế này.

Thân thể thế này, chỉ cần ướt mưa thôi là chẳng khác gì ký tên vào án tử.

“Cũng chính vì trời mưa nên tình thế mới có lợi cho ta. Tiếng bước chân, mùi cơ thể, tất cả đều bị che lấp bởi màn mưa. Đợi khi lũ xác sống ngoài quảng trường tản đi, chúng ta sẽ hành động.”

“Vả lại, nhiều xác sống như vậy đổ vào khu ký túc, những người còn trốn trong phòng sẽ gặp nguy hiểm.”

Hạ Chu cầm tấm bản đồ trường học trong tay, chỉ vào các khu vực đã đánh dấu: “Yên tâm, chúng ta không đến siêu thị đâu. Siêu thị vừa xa, lại rộng và có nhiều lối ra vào, không dễ kiểm soát. Tạm thời ta đến trạm chuyển phát trước.”

Khương Vũ chớp mắt. Mỗi lần ra lấy hàng, cô đều thấy khu đó khá vắng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc