Từ tầng trên nhìn xuống, cô đã thấy hết rồi. Những người chạy chậm chính là vật tế đường cho đám đông.
Từng hạt mưa lặng lẽ rơi xuống từ bầu trời xám xịt, lạnh lẽo và tê tái.
Khương Vũ tìm cho mình một bộ quần áo ấm, rồi lấy cả thuốc cảm đưa cho Hạ Chu.
“...Cảm ơn.”
Giọng Hạ Chu hơi khàn, nhưng vẫn không giấu được sự ngạc nhiên.
Tối nay, Lâm Gia không còn mở cửa sổ để trao đổi như mọi khi. Cả ngôi trường chìm trong màn mưa mù mịt, như bị phong ấn trong một thế giới không còn ánh sáng.
Khi rửa nồi, Hạ Chu phát hiện dòng nước từ vòi đã yếu đi rõ rệt.
Nước... sắp bị cắt rồi.
Không có thức ăn, thiếu quần áo, mất liên lạc tất cả vẫn chưa phải điều khiến Hạ Chu lo nhất.
Thứ thật sự khiến anh bất an là: nếu quân đội bắt đầu kiểm soát thành phố, với những khu vực tụ tập đông xác sống như thế này... liệu họ có chọn cách "xử lý triệt để"?
Hạ Chu bật nến, ánh sáng yếu ớt lay động trong bóng tối.
Anh rút từ bàn Khương Vũ một quyển sổ và cây bút, định lên kế hoạch thoát thân.
Cầm đại cuốn ở trên cùng là quyển sổ cô dùng ghi chép về tập tính của lũ xác sống trước đó nhưng vừa mở ra trang đầu, anh đã thấy một bức chân dung quen thuộc.
Lật sang trang kế tiếp... vẫn là gương mặt đó.
Hạ Chu khẽ nhướng mày, liếc về phía cô gái đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ.
Như có cảm giác, Khương Vũ vươn người thò đầu ra ngoài lan can giường, cằm tì lên thanh chắn, hai má phúng phính bị ép dẹp xuống. Giọng cô dịu như mèo nhỏ: “Cậu đang định vẽ gì đó à?”
“Bản đồ khuôn viên trường.”
Hạ Chu dằn lại cảm giác kỳ quặc trong lòng.
“Đưa tôi đi, để tôi vẽ.”
Giọng cô đầy tự tin. “Bọn tôi từng làm bài tập kiểu này rồi.”
Không còn cách nào khác, Hạ Chu đành đưa sổ qua. Nhưng trước khi chuyển tay, anh cố tình để cuốn sổ dừng lại đúng trang ghi chú về xác sống.
Khương Vũ cầm lấy cây bút chì và bắt đầu phác thảo. Tay cô đi rất nhanh, chỉ vài nét đơn giản đã phác họa rõ ràng bố cục toàn trường từ những công trình biểu tượng đến lối đi giữa các khu.
Xong xuôi, cô đưa sổ lại cho anh, vẻ mặt thản nhiên như thể chưa từng có bí mật nào bị phơi bày, chẳng hề hay biết Hạ Chu đã nhìn thấy những gì ở đầu cuốn sổ.
Hạ Chu đón lấy, nhìn lướt qua, thầm nghĩ: quả là có học qua bài bản, tỉ lệ và bố cục đều rất chính xác.
Từ ký túc xá, tòa nhà gần nhất là quảng trường. Quảng trường nối với đài phun nước và con đường rợp bóng cây. Đi thẳng qua con đường ấy là đến sân thể dục, nhà thi đấu bóng rổ và bể bơi.
Rẽ sang phía đông theo trục chính sẽ đi qua khu chuyển phát và siêu thị, rồi đến khu giảng đường và văn phòng. Khu y tế và nhà ăn nằm ở hai bên khu giảng đường. Còn nếu tiếp tục tiến về phía trước sẽ đến tòa thư viện lớn biểu tượng của cả ngôi trường.
Nhưng cổng chính và ký túc xá dành cho nghiên cứu sinh lại nằm ở hướng tây của trục đường, hoàn toàn ngược hướng với siêu thị.
Phía sau bãi đỗ xe của thư viện có một bức tường thấp cùng một cánh cổng nhỏ. Qua được cổng sau ấy là đến khu phố ăn vặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
