Hạ Văn Khê cảm thấy mình ngồi ở đây có chút dư thừa, vì thế liền đứng dậy nói muốn đi chèo thuyền, không muốn quấy rầy hai người nói chuyện.
Hạ Văn Thanh gật đầu, dặn dò cô chú ý an toàn.
Lâm Thâm nói với Hạ Văn Khê: "Hạ tiểu thư cứ tự nhiên, nhưng tối nay tôi xin phép được mời cơm, mời Hạ tổng và Hạ tiểu thư nếm thử món ăn đặc sắc ở đây, nghe nói hương vị rất ngon."
"Buổi trưa hôm nay đã được ăn thịt nướng do đích thân tổng giám đốc Lâm làm, buổi tối sao có thể để anh chiêu đãi nữa, hẳn là tôi phải mời mới đúng."
Hạ Văn Khê buồn chán nghe hai người khách sáo, ai trả tiền cô cũng không quan tâm, dù sao không phải cô là được.
Ở nơi như vậy, nói là chèo thuyền, cũng sẽ không để khách tự mình làm, Hạ Văn Khê lúc đầu còn tràn đầy hứng khởi ngồi ở đầu thuyền, thậm chí còn cầm lấy mái chèo khua khua vài cái, nhưng được vài cái liền mệt mỏi, trở về khoang thuyền nằm xuống.
Cô nằm ở trên thuyền gỗ khẽ lay động, xuyên qua cửa sổ mạn thuyền nhìn bầu trời trong xanh, thuyền hơi lắc lư, đám mây cũng lững lờ trôi.
Cảm giác này, khiến Hạ Văn Khê thấy mình như trở lại thời thơ ấu, cô nằm trong nôi, mẹ vừa hát vừa nhẹ nhàng đung đưa nôi dỗ dành cô ngủ, người mẹ hát ru êm ái... Hiện lên gương mặt Kha Thục Vinh.
Sau đó, Hạ Văn Khê hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, nhưng rồi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Hạ Văn Thanh vừa nghe giọng nói lười biếng của cô, liền cười nhạo: "Kiếp trước em bị chết vì ngủ gật hả? Ở đâu cũng ngủ được, không sợ người ta bắt cóc bán đi à."
Hạ Văn Khê thầm nghĩ sao anh ấy biết kiếp trước mình chết vì ngủ gật, sáng sớm mỗi ngày rời giường đi làm kiếm tiền, không ngáp ngắn ngáp dài mới lạ.
Hạ Văn Khê không muốn nghe Hạ Văn Thanh chê bai mình, liền ngắt lời: "Anh gọi em làm gì?"
"Đến giờ ăn cơm, anh bảo Phùng Việt chờ em ở bên hồ, cậu ấy sẽ đưa em đến."
Hạ Văn Khê ngồi dậy, vịn vào cửa sổ mạn thuyền nhìn ra ngoài, quả thật thấy Phùng Việt đang chờ ở bên bờ, cô đồng ý rồi cúp điện thoại, lập tức gõ gõ vào mạn thuyền, ý bảo cập bờ.
——
Hạ Văn Khê hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng buổi chiều lúc cô rời đi, hai người này vẫn còn gọi nhau là Hạ tổng, Lâm tổng, vậy mà chỉ vài tiếng sau, cách xưng hô đã đổi thành gọi thẳng tên.
Hạ Văn Khê ngồi trên ghế, nhìn thực đơn mà thầm tặc lưỡi, một món rau xào giá tận 388 tệ... Chẳng lẽ thành phố này đang bị lạm phát hay sao, dù sao tối nay cô cũng không phải người trả tiền, Hạ Văn Khê liền không khách sáo nữa!
Món rau 388 tệ, cô phải nếm thử cho bằng được.
Sự thật chứng minh, đắt xắt ra miếng, món nào ở đây Hạ Văn Khê cũng thấy thích mê!
Nhưng dù sao trên bàn ăn còn có người khác, Hạ Văn Khê cũng ngại ăn uống vô độ để người ta đánh giá tiểu thư nhà họ Hạ chưa từng thấy việc đời.
"Viết cái quái gì thế này?!"
Hạ Văn Khê đeo tai nghe cũng nghe thấy tiếng này, cô ngồi thẳng dậy: "Sao vậy anh?"
"Không có gì."
Hạ Văn Thanh không nói cho cô biết, mà chụp ảnh gửi cho trợ lý, bảo họ xử lý, gọi người lập tức gỡ bài viết liên quan xuống.
Nhưng Hạ Văn Thanh không nói, Hạ Văn Khê cũng nhanh chóng biết chuyện gì đang xảy ra, cô mở điện thoại ra thấy bạn cùng phòng tag mình trong nhóm, vừa mở đã thấy ảnh chụp màn hình.
【 Tập đoàn Hằng Viễn, tập đoàn Lâm thị sắp kết thông gia? 】
"Cái quái gì vậy?" Hạ Văn Khê đưa điện thoại cho Hạ Văn Thanh xem: "Cái anh vừa xem là cái này hả?"
"Ừ, em cứ yên tâm, công ty sẽ cho người gỡ bài viết xuống, thời đại nào rồi mà còn bàn chuyện kết hôn, mấy trang báo lá cải này không có tin gì mới hơn à?"
Hạ Văn Khê cúi đầu trả lời trong nhóm chat: [Tin vịt đó, tớ với anh trai chỉ đi ăn ké thôi, làm gì có chuyện đó]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
