Hạ Văn Khê ngồi không xa, nhìn xiên thịt xèo xèo trên vỉ, lại nhìn bắp tay Lâm Thâm nổi lên khi anh lật thịt, bỗng cảm thấy hơi đói bụng.
Hạ Văn Khê nướng thịt thì chẳng có kỹ năng gì, chỉ cần đảm bảo thịt chín là được. Nhưng Lâm Thâm thì khác, trông rất chuyên nghiệp.
Hạ Văn Thanh không giúp được gì, lại ngại ngồi chờ ăn, đành đứng bên cạnh nhìn. Hạ Văn Khê đứng lên, đến gần Hạ Văn Thanh, khẽ hỏi: "Tập đoàn Lâm thị là công ty chuyên về ăn uống à?"
Hạ Văn Thanh nhìn cô như nhìn người ngoài hành tinh, rồi nói với Lâm Thâm: "Thật không ngờ, tổng giám đốc Lâm lại có tay nghề thế này. Xem ra hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi."
"Cũng coi như sở thích cá nhân." Lâm Thâm nói xong, cầm một xiên thịt bò nướng đưa cho Hạ Văn Khê: "Ưu tiên cho quý cô."
Hạ Văn Khê cũng không khách sáo, cảm ơn rồi cầm lấy ăn. Ăn xong, cô hối hận vì vừa nãy đã ăn thịt mình nướng, đáng lẽ phải để bụng ăn thịt của Lâm Thâm mới đúng.
"Ngon quá! Tổng giám đốc Lâm có thể mở quán thịt nướng được rồi đấy."
"Ừm, tôi sẽ cân nhắc."
Hạ Văn Thanh giúp Lâm Thâm gắp thịt đã nướng xong, đặt lên bàn gấp ở bên cạnh. Lâm Thâm thì nướng xong thịt lại lấy ra mấy con cá.
Lâm Thâm chỉ vào con cá to nhất, hỏi Hạ Văn Khê: "Hạ tiểu thư còn nhớ con cá này không?"
"Đây là..." Hạ Văn Khê ngập ngừng: "Chẳng lẽ là con cá tôi câu được?"
Lâm Thâm cười gật đầu: "Đúng là nó đấy. Nếu không có Hạ tiểu thư, trưa nay chúng ta đã không có cá to để ăn rồi."
Hạ Văn Thanh vừa đặt đồ xuống, quay lại đã thấy Lâm Thâm và Hạ Văn Khê đang cười nói. Trong lòng anh ấy bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, anh ấy muốn nắm bắt lấy nó, nhưng cảm giác ấy lại nhanh chóng biến mất, đến nỗi không kịp suy nghĩ kỹ.
Cuối cùng, con cá to kia, phần lớn đều chui vào bụng Hạ Văn Khê - người vừa nãy còn kêu no. Đương nhiên, Hạ Văn Khê cũng khen anh hết lời.
"Tổng giám đốc Lâm quả là vừa giỏi việc công ty, vừa đảm việc bếp núc, lợi hại thật!"
Đôi mắt hạnh của cô gái híp lại, như thể vừa có được báu vật, còn không quên giơ ngón tay cái lên với Lâm Thâm.
"Hạ tiểu thư quá khen rồi."
Lâm Thâm thích nấu ăn không phải vì thích ăn mà đó là cách để anh thư giãn. Nhưng anh cũng không thường nấu vì công việc quá bận rộn.
Tính ra cũng chẳng mấy người từng ăn đồ anh nấu, bình thường anh đều tự làm tự ăn. Hôm nay, anh lại thấy những món mình làm được người khác khen ngợi như vậy còn tuyệt hơn việc tự mình ăn.
Vừa ăn xong, Hạ Văn Thanh và trợ lý của Lâm Thâm đã cùng nhau tìm đến.
"Tổng giám đốc Kỷ của tập đoàn Bác Thế cũng đến đây. Nghe nói hai vị đang ở đây, cô ấy muốn mời ngài và tổng giám đốc Lâm cùng ăn tối."
"Không đi, khỏi để ý đến."
Hạ Văn Thanh từ chối thẳng thừng. Trợ lý của anh ấy dạ một tiếng rồi đi, còn trợ lý của Lâm Thâm vẫn đợi lệnh của sếp.
"Tôi có hẹn rồi."
Lâm Thâm nói vậy, trợ lý hiểu ý ngay.
Kỷ... Hạ Văn Khê nhớ ra rồi!
Đây chẳng phải người mà Phùng Việt từng kể, viết bài hạ bệ cô và Hạ Văn Thanh sao? Thảo nào Hạ Văn Thanh khó chịu, ai muốn ăn cơm với người vừa đạp mình xuống chứ.
Thật ra, chiêu trò marketing của Bác Thế không chỉ nhắm vào nhà họ Hạ. Hầu như mọi công ty trong ngành đều bị họ đá đểu. Lâm gia cũng vậy, họ nói nhà họ Lâm để con út kế thừa gia nghiệp, gia đình bất hòa... Nhà họ Lâm có hòa thuận hay không thì không rõ, nhưng nhà họ Kỷ thì đúng là có vấn đề.
Hiện tại, nội bộ Bác Thế chia làm hai phe. Một bên ủng hộ tổng giám đốc Bác Thế hiện tại - Kỷ Uyển Diễm, người đang quản lý Bác Thế trên danh nghĩa. Bên còn lại ủng hộ chú của Kỷ Uyển Diễm, em trai chủ tịch Bác Thế, Kỷ Chính Đức.
Bấy lâu nay, hai chú cháu đấu đá không ngừng, giờ sắp đến hồi kết rồi.
"Kỷ Uyển Diễm giỏi hơn chú cô ta nhiều, hội đồng quản trị không ngốc thì biết chọn ai."
Lâm Thâm cười nói: "Nhưng khi Kỷ Uyển Diễm rảnh tay rồi, chúng ta phải cẩn thận hơn đấy."
Không phải anh tự ti, chỉ là so với Bác Thế thì tập đoàn Hằng Viễn chưa đủ tầm, còn tập đoàn Lâm thị thì tuy nội lực thâm hậu nhưng từ thời bố anh đã đi xuống dốc. Mãi đến khi Lâm Thâm tiếp quản, công ty mới dần khởi sắc, song, vẫn chưa thể trở lại thời kỳ đỉnh cao.
"Thế nên mới phải hợp tác với tổng giám đốc Lâm chứ sao?"
Hai người nhìn nhau, giơ lon nước ngọt lên như nâng ly rượu vang. Hạ Văn Khê ở bên cạnh che miệng ợ một tiếng, thầm nghĩ đúng là thương trường như chiến trường!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






