Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Vui Vẻ Và Tổng Tài Cuồng Yêu Chương 29:

Cài Đặt

Chương 29:

"Sao bây giờ không ai kết thông gia nữa vậy?" Hạ Văn Khê nghĩ đến mấy cuốn tiểu thuyết mình từng đọc trước kia, nam chính còn có thể vì kết hôn mà bị ép chia tay với nữ chính.

"Bây giờ là xã hội hiện đại rồi, kết hôn còn có thể ly hôn được, hôn nhân đâu phải thứ gì vững chắc, lợi ích mới là động cơ vĩnh hằng.

Thường thì những người có gia cảnh tương đương kết hôn, cũng không hẳn là do gia tộc kết thông gia, mà là do môn đăng hộ đối, cùng đẳng cấp nên dễ đến với nhau hơn thôi."

"À, em hiểu rồi."

Bên Hạ Văn Thanh đã thấy tin tức, bên Lâm Thâm đương nhiên cũng vậy, Lâm Thâm cũng lập tức bảo người gỡ tin xuống, sau đó gọi điện thoại cho Hạ Văn Thanh.

Sau khi gọi điện thoại xong, Lâm Thâm vuốt màn hình qua lại, lướt đến tấm ảnh thứ ba, ngón tay anh khựng lại một chút, sau đó ấn "Lưu ảnh"...

Năm phút sau, Weibo chính thức của tập đoàn Hằng Viễn đăng một bài bác bỏ tin đồn, ngay sau đó Weibo chính thức của tập đoàn Lâm thị cũng chia sẻ lại bài viết này, chuyện này coi như kết thúc.

Hai bên hành động rất nhanh, lúc Hạ Văn Khê lên Weibo tìm bài viết thì phát hiện đã bị xóa, đến cuối cùng Hạ Văn Khê chỉ thấy được một tấm ảnh chụp màn hình do bạn cùng phòng gửi.

"Không biết người ta chụp mình có đẹp không nữa..."

"Tiểu Bảo, Đại Bảo về rồi à? Hôm nay đi chơi vui không?"

"Đương nhiên được rồi! Tiểu Bảo muốn đi lúc nào cũng được."

Hạ Văn Thanh đứng một hồi không nhịn được liền cắt ngang hai mẹ con: "Mẹ, bố đâu rồi ạ?" Thật ra anh ấy muốn hỏi là - hai người có phải lại cãi nhau vì ông bà nội không?

"Bố ở đây này! Bố ở đây này!" Hạ Hằng Viễn bưng một bát gì đó cẩn thận đi tới: "Bố làm bữa khuya cho mẹ con đấy! Hai đứa có ăn không? Ăn thì bố làm thêm hai bát nữa."

Hạ Văn Khê lắc đầu: "Buổi tối con ăn nhiều lắm rồi, còn chưa đói bụng đâu, con không quấy rầy bố mẹ nữa, con lên lầu tắm rửa trước đây!"

Hạ Văn Khê cảm thấy mình không nên quấy rầy thời gian riêng tư của bố mẹ, chào hỏi rồi lên lầu. Nhưng Hạ Văn Thanh biết bố anh ấy hôm nay làm vậy, chắc chắn là lại chọc mẹ giận.

Quả nhiên, sau khi Kha Thục Vinh thấy con gái lên lầu, sắc mặt bà lập tức trầm xuống, cũng không để ý đến Hạ Hằng Viễn đang lấy lòng, đi thẳng tới ghế sofa trong phòng khách ngồi xuống.

Hạ Văn Thanh liếc nhìn bố mình một cái, rồi cũng đi theo ngồi xuống sofa.

"Mẹ, hôm nay sao vậy ạ? Có phải ông bà nội lại làm gì không?"

Thời điểm ông bà nội nhà họ Hạ gây chuyện ầm ĩ nhất, Hạ Văn Thanh đã hiểu chuyện, từ đầu đến cuối anh ấy đều đứng về phía mẹ mình, cũng chưa từng thân thiết với ông bà, việc anh ấy còn có thể gọi một tiếng ông bà nội, đều là nể mặt bố mình.

Hạ Hằng Viễn bưng bát mì tới, dịu giọng: "Thục Vinh, ăn chút gì đi em, buổi tối em có ăn gì đâu."

Không nói thì thôi, vừa nhắc đến Kha Thục Vinh càng thêm tức giận, nhưng sợ con gái nghe thấy, ngay cả lúc bực mình bà cũng cố gắng hạ thấp giọng, từng chữ từng chữ như nặn ra từ kẽ răng:

"Tôi giận cái gì? Anh nói với con trai xem hôm nay bố mẹ anh tới đây nói gì? Anh có dám nói không?"

Hạ Văn Thanh nhíu mày nhìn về phía bố, tình cảm của bố mẹ vẫn luôn rất tốt, nhưng nhiều năm như vậy, lần nào mẹ anh ấy nhắc đến chuyện của ông bà nội cũng sẽ nổi giận: "Bố, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?"

Thật ra chuyện này Hạ Hằng Viễn cũng thấy tức giận, ông đặt bát xuống, ngẩng đầu nhìn để chắc chắn con gái sẽ không xuống mới mở miệng kể với con trai chuyện hôm nay: "Ông bà nội con nói muốn giới thiệu đối tượng cho Tiểu Bảo."

Hạ Hằng Viễn nói vậy là đã giảm nhẹ đi nhiều, vì nguyên văn ông thật sự không nói ra nổi, bố mẹ ông nhiều năm như vậy, sự cố chấp vĩnh viễn không hề thay đổi. Hạ Hằng Viễn cũng rất đau lòng, đau lòng vì sao bố mẹ mình lại đối xử với con mình như vậy.

Hạ Văn Thanh nghe xong, cũng chẳng quan tâm đến chuyện trưởng bối hay không, có tôn trọng hay không, nhíu mày mắng: "Bọn họ bị làm sao vậy? Sao lại đến tận nhà nói mấy lời đó, sau này tuyệt đối không được để bọn họ gặp Hạ Văn Khê."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc