Hạ Hằng Viễn thấy Hạ Văn Khê lộ vẻ xoắn xuýt, cho rằng con gái có ý gì đó không tiện nói ra, nên khuyến khích: "Không sao đâu, có gì cứ nói với bố mẹ, bố mẹ chắc chắn sẽ ủng hộ con."
"Con không muốn đi làm..." Hạ Văn Khê ngập ngừng nói xong, nhìn biểu cảm của Hạ Hằng Viễn và bà Kha Thục Vinh.
Không ngờ Hạ Hằng Viễn nghe xong lập tức nói: "Không muốn đi làm thì chúng ta không làm, bố hiểu mà, giới trẻ bây giờ gọi là gap year* đúng không? Thật ra bố cũng không thích đi làm."
(*) Gap year (tạm dịch: năm nghỉ phép, năm nghỉ giữa hiệp, năm xả láng hay năm tạm dừng) là một kỳ nghỉ kéo dài khoảng 12 tháng, trong đó mọi người sẽ tạm gác các công việc học tập chính quy, chuyện sách vở v.v... sang một bên để thực hiện những kế hoạch khác nhằm nâng cao kỹ năng và kiến thức.
Hạ Văn Khê bật cười, ngạc nhiên nói: "Bố cũng biết gap year ạ?"
"Chứ sao, bố cũng hay lên mạng mà. Bố với mẹ con bây giờ đang gap year đấy."
Bên cạnh, giọng Hạ Văn Thanh vọng lại: "Bố mẹ với cái gì mà gap year, đấy là nghỉ hưu! Bố mẹ đều không muốn đi làm, nên mới bắt con đi làm một mình đấy à?"
Hạ Văn Thanh nói tiếp với Hạ Văn Khê: "Dù không đi làm thì cũng nên tìm việc gì đó mà làm, nhà mình không cần em kiếm tiền nuôi gia đình, nhưng chẳng làm gì cả mà suốt ngày ở nhà chơi bời thì cũng không tốt cho em."
Kha Thục Vinh rất tán đồng với lời này: "Đại Bảo nói cũng có lý, giờ trông mới giống anh trai đấy." Rồi quay sang nói với Hạ Văn Khê: "Tiểu Bảo không thích đi làm thì có thể làm bất cứ việc gì mình thích."
Không hiểu sao, Hạ Văn Khê đột nhiên nhớ đến chuyện ở hội trường của trường.
"Bố mẹ ơi, con hơi muốn thi cao học... Nhưng không muốn học tiếp ngành này nữa."
"Thi trái ngành? Hạ Văn Khê em..." Hạ Văn Thanh chưa nói hết câu đã bị bố đá cho một cái, ý bảo im miệng.
"Tiểu Bảo thích ngành nào à?"
Hạ Văn Khê gật đầu, ngành cô học vốn là văn học Trung Quốc, lúc mới vào đại học cũng chẳng thích hay không thích gì.
Nhưng sau đó vì có một giáo viên dạy rất hay nên cô dần thích văn học, có điều lúc đó cô đã rất vất vả mới có cơ hội học đại học, chuyện thi cao học là điều không dám nghĩ tới.
Nhưng bây giờ có thời gian rảnh rỗi và không có áp lực cuộc sống, Hạ Văn Khê muốn thử xem sao.
"Con muốn thi ngành văn học cổ."
"Sao anh không nhớ em thích văn học nhỉ? Em có đọc sách ở nhà đâu."
"Có việc mình thích làm là tốt rồi! Muốn thi thì cứ thi, bố mẹ ủng hộ con!"
Kha Thục Vinh nói xong trừng mắt nhìn con trai: "Con nói nhiều thế làm gì? Lúc trước con tốt nghiệp muốn khởi nghiệp, vừa mở miệng đã đòi mấy triệu, bố con có nói gì đâu, em gái con chỉ muốn thi cao học thôi mà con cũng lắm lời thế?"
Hạ Văn Thanh vội giơ tay xin hàng: "Con sai rồi, con sai rồi, con ủng hộ mà."
Hạ Văn Khê không ngờ rằng sự ủng hộ của Hạ Văn Thanh không chỉ dừng lại ở lời nói...
Sáng sớm hôm sau, trợ lý Phùng đến dạy Hạ Văn Khê đã mang đến "sự ủng hộ" của Hạ Văn Thanh.
Một thẻ năm phòng tự học!
Hạ Văn Khê cạn lời, cô chưa từng thấy người nào thích khuyên người khác học hành như vậy!
Trợ lý Phùng nhìn thấu sự cạn lời của Hạ Văn Khê, bèn chủ động giải thích động cơ của Hạ Văn Thanh.
"Hạ tiểu thư, cô xem cái này đi."
Phùng Việt đưa điện thoại cho Hạ Văn Khê.
"Chị em học bá, trâm anh thế phiệt - chị gái tốt nghiệp thạc sĩ Stanford, em trai tốt nghiệp tiến sĩ Yale... Chị gái kinh doanh kế thừa gia nghiệp, em trai chuyên tâm nghiên cứu, đúng là gia đình kiểu mẫu trong tiểu thuyết!"
Hạ Văn Khê nhanh chóng đọc xong bài viết, nhưng vẫn không hiểu gì, chuyện này có liên quan gì đến cô?
Phùng Việt giải thích: "Đây là đối thủ của Hằng Viễn chúng ta! Gần đây họ marketing rất nhiều, còn hạ thấp học vấn của Hạ tổng, Hạ tổng rất tức giận."
Hạ Văn Khê tìm kiếm từ khóa trên Weibo, phát hiện tuy bài viết không nói rõ, nhưng trên mạng cố ý để người ta dẫn dắt dư luận, nhắc tới Hạ Văn Thanh ở phần bình luận, nói anh ấy chỉ có bằng cử nhân.
"Tự marketing thì thôi đi, sao còn hạ thấp chúng ta? Đây là thương chiến sao? Vậy ý của Hạ Văn Thanh là đợi tôi thi đỗ thì marketing lại à?"
Phùng Việt gật đầu: "Chủ yếu là năm sau còn có bình chọn doanh nhân ba tốt, đến lúc đó những bình luận này trên mạng cũng nằm trong phạm vi bình chọn, nên Hạ tổng mới sốt ruột."
Hạ Văn Khê hoàn toàn choáng váng: "Doanh nhân ba tốt? Còn có cái này nữa à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)