Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Vui Vẻ Và Tổng Tài Cuồng Yêu Chương 23:

Cài Đặt

Chương 23:

"Vốn dĩ không có, năm ngoái mới từ nơi khác chuyển đến, năm nay lãnh đạo mới chuyển từ Cẩm Giang tới, cũng mang theo cái bình chọn này."

Hạ Văn Khê bất giác cắn môi, vốn dĩ chỉ muốn phát triển sở thích trong điều kiện không có áp lực cuộc sống, không ngờ bây giờ lại khiến cô áp lực đến vậy.

"Nếu tôi thi không đỗ thì sao?"

Phùng Việt không nói gì, khó xử nhìn cô.

"Thật sự phải thế này à?" Hạ Văn Khê giơ điện thoại lên: "Hay là tôi đi làm gián điệp ở công ty họ, rồi lén đổ nước sôi vào cây phát tài của họ?"

"Hạ tiểu thư, cô xem cái này đi."

Phùng Việt tìm một bài đăng khác trên điện thoại: "Theo điều tra của bộ phận quan hệ công chúng Hằng Viễn, bài đăng này cũng là do tập đoàn Bác Thế làm."

"Điểm số của con gái nuôi nhà họ Hạ bị lộ, nhiều môn suýt soát qua môn..."

Chỉ cần liếc qua nội dung phía sau thôi là Hạ Văn Khê đã thấy tức giận, cô đấm một quyền xuống bàn.

"Hạ thấp Hạ Văn Thanh thì thôi đi, hạ thấp tôi làm gì?! Thi! Đợi xong chuyện luận văn, tôi sẽ ngày ngày đến phòng tự học!"

Hạ Văn Khê tức giận buột miệng nói cứng, đến tối nằm trên giường thì bắt đầu hối hận. Dù sao thi cao học cũng không phải chuyện đơn giản, nhỡ đến lúc thi rớt, chẳng phải lại bị chê cười một phen nữa sao? Trằn trọc mãi không ngủ được, cô lại bò dậy, ra ngồi trước bàn học.

Cô vẫn chưa hiểu rõ độ khó của kỳ thi cao học ở thế giới này, nhưng nhìn yêu cầu tốt nghiệp thì chắc cũng không khác mấy so với thế giới trước kia của cô.

Chuyên ngành mà Hạ Văn Khê định thi là văn học cổ đại của học viện Văn Học thuộc đại học Phàm. Tối hôm đó cô đã bắt đầu lên mạng tìm tư liệu thi, mua sách tham khảo, tài liệu chuyên ngành, đề thi thật của những năm trước, vân vân... Loay hoay một hồi đã đến tận khuya. Sáng hôm sau xuống ăn sáng, làm Kha Thục Vinh xót hết cả ruột, vội vàng gọi dì giúp việc hầm canh bổ cho cô.

“Con nhìn quầng mắt đen thui kia kìa, tối qua lại không ngủ ngon đúng không? Tinh thần còn chẳng bằng mẹ là người già nữa.”

Hạ Văn Khê nhìn khuôn mặt được chăm sóc kỹ càng, mịn màng của mẹ, cười nói: “Nhà mình làm gì có người già chứ? Con chỉ thấy một đại mỹ nhân thôi à.”

Kha Thục Vinh bất ngờ được con gái khen, xấu hổ cười khanh khách, cười đến mức không thấy cả răng.

“Khê Khê Tiểu Bảo à, mẹ muốn hỏi con một chuyện, con phải trả lời thật lòng nhé.”

Động tác uống cháo của Hạ Văn Khê dừng lại, Kha Thục Vinh thấy vậy liền vội xoa đầu con gái: “Con ăn tiếp đi, không sao đâu, mẹ chỉ hỏi bâng quơ thôi.”

“Mẹ thấy dạo này con với anh con hình như quan hệ tốt lên nhiều rồi?”

Nghe vậy, Hạ Văn Khê lập tức đoán được mẹ muốn hỏi gì. Cô đặt muỗng xuống, nghiêm túc nói: “Mẹ yên tâm đi ạ, trước đây là con không hiểu chuyện, bây giờ con đã nghĩ thông rồi. Con muốn mãi mãi làm con gái của mẹ và bố.”

“Bé ngoan.”

Câu nói này khiến mắt Kha Thục Vinh đỏ hoe. Tuy Hạ Văn Khê không phải con ruột của bà, nhưng cũng là đứa trẻ bà nuôi lớn từ nhỏ. Cô bé bị bố mẹ ruột bỏ rơi bên vệ đường, được người tốt đưa đến trại trẻ mồ côi.

Khi đó, Kha Thục Vinh và chồng đi làm từ thiện, ghé thăm trại trẻ. Ban đầu chỉ định quyên góp chút tiền vì họ đã có con trai – Văn Thanh, cũng không định nhận nuôi thêm.

Nhưng lúc ấy, Kha Thục Vinh lại nhìn thấy một cô bé gầy gò nhỏ xíu, ngồi yên lặng bên ngoài đám đông, không khóc cũng chẳng cười, ánh mắt trống rỗng. Bà lập tức động lòng trắc ẩn.

Sau khi sinh xong con trai, bà luôn muốn có thêm một đứa con gái nhưng mãi không thành. Lần đó nhìn thấy cô bé, trái tim bà như bị níu lại.

Hạ Hằng Viễn – chồng bà – cũng hiểu ý vợ. Về nhà, hai vợ chồng bàn bạc rất lâu, còn hỏi ý con trai, cuối cùng quyết định quay lại nhận nuôi đứa trẻ ấy.

Lúc cô bé về đến nhà, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, nhìn vào chỉ thấy một đôi mắt to. Khi mới đến, cô bé không nói chuyện, phải một tháng sau mới gọi được “bố”, “mẹ” và “anh”.

Suốt thời gian đó, Kha Thục Vinh luôn tự tay chăm sóc, cho ăn, ru ngủ, không giao cho bảo mẫu. Tình cảm sâu đậm như thế, sao có thể không yêu thương?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc