Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Vui Vẻ Và Tổng Tài Cuồng Yêu Chương 21:

Cài Đặt

Chương 21:

"Lão Hạ, anh xem có phải Tiểu Bảo và Đại Bảo không? Đang ôm hoa kìa." Kha Thục Vinh vỗ vỗ chồng bên cạnh.

"Ừ, đúng rồi! Tiểu Bảo, Đại Bảo, bố về rồi đây!"

Hạ Hằng Viễn vừa hô một tiếng không chỉ nhắc nhở Hạ Văn Thanh và Hạ Văn Khê, mà còn khiến người qua đường dừng chân nhìn ông, Kha Thục Vinh thấy mất mặt nên vội bước nhanh về phía trước, cách xa ông.

Trước kia khi Hạ Văn Khê còn ở nhà, đã từng xem ảnh của bố mẹ Hạ, nhưng người thật trông hiền từ hơn cả trong ảnh.

"Mẹ..."

Hạ Văn Khê vừa gọi một tiếng đã được ôm vào lòng, vòng tay ấm áp, mềm mại và thơm tho.

Hạ Văn Khê nhắm mắt lại cảm nhận, trong lòng chỉ thấy thật tốt, vòng tay của mẹ thật tuyệt.

Hạ Văn Thanh và Hạ Hằng Viễn bên kia thì xấu hổ hơn nhiều...

"Bố, cho bố này."

Hạ Văn Thanh chưa từng tặng hoa cho bố ruột bao giờ, lúc đưa còn có chút ngại ngùng, sờ mũi, sau đó bị Hạ Hằng Viễn ôm chặt cứng.

"Con trai ngoan! Còn biết tặng hoa cho bố nữa!"

Trong trí nhớ của Hạ Văn Thanh, được bố ôm thế này đã là chuyện xa xưa như kiếp trước. Sự thân mật đột ngột ấy khiến anh ấy không khỏi ngượng ngùng. May mà Kha Thục Vinh và Hạ Văn Khê nhanh chóng xuất hiện, giải vây kịp thời.

Sau khi ôm mẹ, Hạ Văn Khê lại ôm bố, Hạ Văn Thanh thì chủ động nhận hành lý đi trước, sợ mẹ cũng muốn cho anh ấy một cái ôm.

Trên đường về nhà, Hạ Văn Khê được mẹ kéo ngồi ở ghế sau, Hạ Hằng Viễn ngồi ở ghế phụ.

"Tiểu Bảo sao lại gầy thế này? Nghe lão Chu nói con đang học hành, có phải học vất vả lắm không?"

Hạ Văn Khê ngại ngùng sờ sờ bụng nhỏ của mình: "Mẹ thấy thế thôi, thật ra con béo lên rồi."

Thật ra là Hạ Văn Khê thấy dì Lý nấu cơm quá ngon, ngày nào cũng ăn uống thả ga, thỉnh thoảng còn gọi thêm ly trà sữa để tự thưởng cho bản thân vì đã vất vả học hành, không lâu đã béo lên mấy cân rồi.

Hôm nay cô mặc váy ra ngoài, cũng vì cô mặc không vừa quần áo cũ của nguyên chủ nữa.

"Thật sao?" Kha Thục Vinh nhìn kỹ mặt con gái: "Béo lên càng tốt, trước kia gầy quá."

Hạ Văn Thanh lái xe nghe mẹ "cưng chiều" em gái như vậy, không nhịn được cười.

"Con cười gì đấy? Mẹ còn chưa nói con đâu, gầy như cây mía, trông chán chết!"

"Mẹ có thể đừng nói thế được không?" Hạ Văn Thanh cảm thấy mình quá oan ức, cơ bụng với cơ ngực của anh ấy vẫn đầy đủ, sao lại là cây mía được? "Dù mẹ cưng chiều con gái, cũng không thể hạ thấp con trai chứ?"

"Ai hạ thấp con? Con hỏi bố con xem, mẹ nói có đúng không?"

Hạ Văn Thanh liếc nhìn bụng hơi nhô ra của bố sau khi ngồi xuống, khóe miệng giật giật.

"Mẹ bảo bố giảm cân rồi nói con đi."

"Hai mẹ con nói chuyện, sao lại lôi cả ta vào?"

Hạ Văn Khê ngồi ở hàng ghế sau, suốt đường đi im lặng nghe ba người cãi nhau, bầu không khí gia đình như vậy trước kia cô nghĩ cũng không dám nghĩ.

Nhưng Kha Thục Vinh thấy cô im lặng nãy giờ thì hỏi: "Tiểu Bảo sao vậy? Sao cứ im thế?"

Hạ Văn Khê chớp mắt, mượn động tác ngáp để che giấu đôi mắt ướt át, lấy cớ nói: "Sáng nay con dậy sớm quá, nên hơi mệt."

"Nhất định là học hành vất vả quá, sắp về đến nhà rồi, về nhà thì con ngủ một giấc."

"Không cần đâu mẹ, lát nữa ngủ rồi tối con không ngủ được mất." Hạ Văn Khê nhẹ nhàng tựa vào vai mẹ, thầm nghĩ: Như vậy là tốt lắm rồi.

Dì Lý nấu một bàn đầy món ăn chờ mọi người về, Hạ Văn Thanh cũng không vội rời đi, mà ngồi xuống ăn cơm cùng mọi người.

Hai bố con Hạ Hằng Viễn và Hạ Văn Thanh vừa ngồi xuống đã bắt đầu nói chuyện công ty, khiến Kha Thục Vinh liếc xéo mấy lần.

"Công việc lúc nào bàn không được, cứ phải nói trên bữa cơm, cả nhà mình lâu rồi không gặp nhau, anh không hỏi han gì các con, chỉ biết nói chuyện công ty."

Dự định sau khi tốt nghiệp...

Thật lòng mà nói, sau khi làm nhân viên quèn một thời gian, lý tưởng của Hạ Văn Khê là làm phú nhị đại, chẳng cần làm gì mà vẫn có tiền tiêu.

Nhưng bây giờ thật sự thành phú nhị đại rồi, sao vẫn phải đi làm?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc