Hạ Văn Khê chẳng nói có tha thứ hay không mà chỉ ngồi ăn khoai tây chiên. Lâm Tuấn Anh liếc nhìn Lâm Thâm rồi nhanh chóng rời đi khi thấy anh không có ý kiến gì thêm. Anh ta không muốn mất mặt ở cái quán ăn nhanh đông người này.
"Vâng, tạm biệt."
Bốn giờ chiều, Hạ Văn Thanh tự lái xe từ công ty về nhà, đón Hạ Văn Khê cùng đến sân bay.
"Em còn mua cả hoa à?" Hạ Văn Thanh hơi ngạc nhiên khi thấy Hạ Văn Khê ôm hai bó hoa lên xe.
"Vâng, em mua một bó cho anh nữa, lát nữa để anh tặng bố."
Hạ Văn Thanh cười rồi gật đầu: "Được, giờ em ngoan thật đấy, Hạ Văn Khê."
Hạ Văn Khê nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không đáp lại. Dường như sau khi nói ra câu đó, Hạ Văn Thanh chợt nhớ đến chuyện trước đây nên sắc mặt anh ấy cứng đờ trong giây lát. Sau đó, anh ấy chuyển chủ đề sang chuyện hôm qua.
"Hôm qua Lâm Thâm đã dẫn cháu trai đến xin lỗi em rồi chứ?"
"Vâng, anh ấy tìm em sau buổi tọa đàm."
"Lâm Tuấn Anh em không cần để trong lòng, mấy đứa tiểu bối Lâm gia kia đều rất bình thường, một đám nhị thế tổ chẳng ra gì."
Ông cụ Lâm có ba con trai và một con gái, Lâm Thâm là con trai út, theo lý thuyết thì có hai anh trai và một chị gái, dù có luân phiên thì tập đoàn Lâm thị cũng không tới lượt anh.
Hai người anh của Lâm Thâm, anh cả thì có lòng tiếp quản công ty, nhưng năng lực lại rất bình thường, gần năm mươi tuổi mà chỉ quản lý hai công ty chi nhánh quy mô không lớn dưới trướng tập đoàn Lâm thị, còn anh hai thì chỉ biết ăn chơi.
Người chị duy nhất thì có chút bản lĩnh, chỉ là không có chí hướng kinh doanh công ty, mà say mê học thuật, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ thì ở lại trường, an tâm làm giáo viên nghiên cứu, không hề hỏi han đến chuyện của tập đoàn Lâm thị.
Bởi vậy nên người ta vẫn nói ông cụ Lâm sớm nhìn ra tư chất bình thường của hai con trai, nên hơn bốn mươi tuổi vẫn muốn sinh thêm một đứa.
Lâm Thâm quả thật ưu tú hơn hai anh trai rất nhiều, hai mươi tuổi đã tốt nghiệp đại học, ra nước ngoài du học vài năm rồi về, đi theo bên cạnh bố rèn luyện, không đến hai năm đã chính thức tiếp nhận tập đoàn Lâm thị.
"Em không để bụng đâu, trên hộ khẩu nhà họ Hạ có tên của em, cậu ta là cái thá gì mà bảo em không phải người nhà họ Hạ."
Hạ Văn Thanh vốn định an ủi vài câu, nghe vậy thì nghẹn họng: "Ừm, đúng là đạo lý ấy, dù sao em tự hiểu là được."
"Cho nên sau này Hạ Văn Thanh anh cứ yên tâm, chỉ có ngốc mới nghĩ làm con dâu thì tốt hơn làm con gái. Trước kia coi như em chưa từng gặp ai khiến mình thần hồn điên đảo thôi."
Hạ Văn Khê cảm thấy, chuyện "cô ấy" thích Hạ Văn Thanh, nhất định phải làm rõ càng sớm càng tốt, càng rõ ràng càng tốt, ở chung trong một gia đình thì không tránh khỏi phải chạm mặt, phân rõ ràng thì ở chung ngược lại không cần xấu hổ như vậy.
Hơn nữa Hạ Văn Khê nghĩ đến những lời hệ thống đã nói với cô trước đó, có lẽ nhiệm vụ xuyên không của nguyên chủ chính là chinh phục anh trai, chỉ có điều bị đưa nhầm thế giới.
"Được, anh biết rồi, chuyện này cho qua đi, sau này chúng ta đừng nhắc lại nữa."
Hạ Văn Thanh cứ nhắc đến chuyện này là lại thấy xấu hổ, chỉ cần liên hệ Hạ Văn Khê với chuyện nam nữ thôi là anh ấy lại nổi da gà.
"Ừm."
Đôi khi Hạ Văn Khê sẽ thấy may mắn vì mình đến sớm, "cô ấy" cũng chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng gì, Hạ Văn Thanh và bố mẹ Hạ còn nguyện ý bao dung, mọi chuyện vẫn có thể cứu vãn.
——
Vừa xuống máy bay, Kha Thục Vinh mở điện thoại ra đã thấy tin nhắn của con trai, nói rằng anh ấy và em gái cùng đến đón, vừa thấy tin nhắn bà vừa vui mừng vừa lo lắng.
Vui vì hai đứa chịu cùng nhau đến đón, lo là hai đứa sợ bố mẹ lo lắng nên cố ý diễn cho họ xem.
"Nghe lão Chu nói quan hệ giữa Tiểu Bảo và Đại Bảo bây giờ tốt hơn nhiều, không biết có thật không."
Hạ Hằng Viễn an ủi: "Lão Chu lừa chúng ta làm gì? Yên tâm đi, các con đến đón chúng ta, chắc chắn không gây chuyện đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








