Đồ đều là cô lấy trực tiếp từ nhà. Chắc là do nguyên chủ thích ăn vặt nên trong nhà có rất nhiều đồ ăn. Dạo gần đây, Hạ Văn Khê cũng ăn khá nhiều. Hôm nay đến trường, cô đã mang theo không ít.
"Cảm ơn Văn Khê nha." Trương Gia Di khẽ nói.
Khi bốn người ăn xong và đang trên đường đến hội trường, họ thấy rất nhiều người cũng đi cùng hướng với mình.
Quả nhiên, khi họ đến nơi, những hàng ghế đầu đã không còn chỗ trống, mặc dù hội trường mới mở cửa không lâu.
Cận Văn Dao dẫn ba người đến ngồi ở hàng thứ sáu, ngay giữa trung tâm, rồi tiếc nuối than thở: "Giá mà đến sớm hơn chút nữa."
Hạ Văn Khê nhận ra mình đã bỏ qua một vấn đề quan trọng: "Buổi nói chuyện bắt đầu lúc mấy giờ vậy?"
"Ba giờ chiều."
"Hả? Nhưng bây giờ còn chưa đến mười hai giờ."
"Đến muộn hơn chút nữa thì đừng nói là có chỗ ngồi, đến cửa hội trường cũng không chen nổi đâu." Cận Văn Dao vỗ vai Hạ Văn Khê: "Yên tâm đi, tớ mang sạc dự phòng rồi, dù sao ngồi đâu lướt điện thoại chẳng được."
Hạ Văn Khê liếc nhìn túi xách của cô bạn, quả nhiên là có chuẩn bị kỹ càng, bên trong có tới ba cục sạc, nước uống, khăn giấy, thậm chí còn có cả đồ ăn vặt, đủ để ở lì trong hội trường cả ngày.
Nhìn sang hai người còn lại, họ vừa ngồi xuống đã lấy sách ra đọc.
"Họ đang ôn thi cao học đấy."
Hạ Văn Khê gật đầu, rồi tiện thể hỏi Cận Văn Dao: "Còn cậu thì sao?"
"Nhà tớ có xưởng nhỏ, sau khi tốt nghiệp sẽ về nhà làm, bố tớ bảo tớ quản lý xưởng. Còn cậu thì sao, Văn Khê?"
"Tớ vẫn chưa nghĩ ra, tốt nghiệp rồi tính."
Thật ra, trước đây Hạ Văn Khê chưa từng nghĩ sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp. Nguyên chủ theo đuổi anh trai nên mới học quản trị kinh doanh, nhưng Hạ Văn Khê lại không hề hứng thú với ngành này. Gần đây, cô vẫn luôn học hỏi Phùng Việt, nhưng càng học càng thấy mình không hợp với nó.
Tuy nhiên, khi thấy Trương Gia Di và Lý Mộng Đình chuẩn bị thi cao học, cô lại nảy ra một vài ý tưởng.
"Tớ quên mất nhà cậu là tập đoàn Hằng Viễn, cần gì phải tìm việc hay thi cao học chứ."
Việc Hạ Văn Khê là con nuôi của nhà họ Hạ không phải bí mật gì, nhưng ngoài giờ học, cô hầu như không đến trường, có đến cũng không giao du với bạn bè, nên Cận Văn Dao nhất thời không nhớ ra.
"Trong giới hết chỗ cho cậu rồi à? Để cậu phải chạy ra đây. Trường mình chắc cũng có người theo đạo Hồi đấy, cậu đừng có mà xông vào người ta."
"Phụt..."
Cận Văn Dao không nhịn được cười thành tiếng. Hạ Văn Khê đúng là cao tay, chửi người mà thâm thúy thật.
Lâm Tuấn Anh hơi mập, cộng thêm những lời Hạ Văn Khê vừa nói khiến ai nấy đều thấy buồn cười. Vì thế, rất nhiều sinh viên đứng xem xung quanh đều che miệng cười trộm. Sở dĩ phải cười trộm là vì Lâm Tuấn Anh cậy mình là người nhà họ Lâm nên thường xuyên gây sự ở trường.
Lúc đầu Lâm Tuấn Anh không hiểu gì, nhưng khi thấy mọi người xung quanh đều cười, anh ta biết mình vừa bị xỉa xói.
"Một đứa con nuôi như cô mà cũng dám nói chuyện với tôi như thế hả? Cô ra ngoài kia mà hỏi xem, có ai thừa nhận cô là con gái nhà họ Hạ không?"
"Cả nước người ta còn thừa nhận kia kìa, cậu không thừa nhận thì cậu là ai? Giỏi thì đến sở hộ tịch công an mà bảo họ xóa tên tôi khỏi hộ khẩu nhà họ Hạ đi, không giỏi thì câm cái miệng lại!"
Lâm Tuấn Anh tức đến tím mặt. Anh ta là người nhà họ Lâm, ở trường ai dám không nể mặt anh ta chứ, đằng này một đứa con nuôi nhà họ Hạ lại dám ăn nói với anh ta như thế!
"Cô... Nhà họ Hạ các người không muốn làm ăn nữa hay sao? Cô có biết tôi có thể bảo chú tôi ngừng hợp tác với nhà họ Hạ không?"
"Chú cậu?" Hạ Văn Khê ngơ ngác, hỏi Cận Văn Dao: "Chú của cậu ta là ai?"
Cận Văn Dao nhỏ giọng đáp: "Chú của cậu ta là Lâm Thâm, người sẽ phát biểu ở buổi tọa đàm hôm nay đó."
Chuyện này trong khoa ai cũng biết, vì Lâm Tuấn Anh đã khoe khoang từ lâu rồi.
"Văn Khê, cậu cũng mắng người ta rồi, hay là thôi đi, đừng để ảnh hưởng đến nhà cậu thật."
Hạ Văn Khê không tin mấy lời ngớ ngẩn này. Hợp tác giữa hai tập đoàn mà lại tùy tiện vậy sao? Cậu ta nói một câu là ngừng hợp tác luôn à? Nếu thế thì tập đoàn Lâm Thị cũng đến số rồi. Hơn nữa, cô nghe Phùng Việt nói, lần hợp tác này vốn dĩ là đôi bên cùng có lợi, có phải nhà họ Hạ van xin người ta đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









