Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Vui Vẻ Và Tổng Tài Cuồng Yêu Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Thấy Hạ Văn Khê im lặng hồi lâu, Lâm Tuấn Anh tưởng cô sợ nên đắc ý lắm. Ai ngờ cô lại lấy điện thoại ra.

"Alo, Hạ Văn Thanh."

"Gì đấy?"

Lâm Tuấn Anh kiêu ngạo hống hách bao năm, chưa gặp ai thế này bao giờ. Không vừa ý là gọi người nhà đến tính sổ, kiểu gì vậy?

Hạ Văn Khê mặc kệ. Đã là phú nhị đại thì tội gì phải chịu ấm ức? Bị ai chọc thì đương nhiên phải đáp trả.

Nghĩ lại thì chắc hẳn hồi còn đi học, nguyên chủ cũng gặp không ít người nói ra nói vào. Cô vừa nãy đã thấy, khi cái tên họ Lâm kia nói cô không phải con ruột nhà họ Hạ, rất nhiều người đã tỏ vẻ hả hê.

"Em đang ở trường, có người bảo em ra ngoài kia mà hỏi xem có ai thừa nhận em là con gái nhà họ Hạ không."

Hạ Văn Thanh đang ăn trưa thì nghe vậy, sắc mặt anh ấy thay đổi ngay lập tức. Dù quan hệ giữa anh ấy và Hạ Văn Khê không tốt vì chuyện trước đây, cũng không đến lượt người ngoài nói những lời đó.

"Ai nói thế? Nó là cái thá gì!"

"Ừm... Là cái anh tổng giám đốc Lâm mà em từng gặp đó, cháu trai của anh ta! Cậu ta còn bảo nhà họ Lâm sẽ không hợp tác với chúng ta nữa!"

"Được, anh biết rồi."

Hạ Văn Thanh ngước mắt lên. Người đang ngồi đối diện anh ấy chính là Lâm Thâm trong truyền thuyết.

Hạ Văn Thanh đặt điện thoại lên bàn, bật loa ngoài rồi nói với Hạ Văn Khê: "Em nhắc lại những gì vừa nói đi."

Hạ Văn Khê không ngờ cuộc gọi mách lẻo của mình lại mang đến thu hoạch bất ngờ. Hạ Văn Thanh lại đang ở cùng với Lâm Thâm.

"Nè, nghe máy đi. Chú của cậu muốn nói chuyện với cậu đó, bạn học Lâm."

Mặt Lâm Tuấn Anh cứng đờ khi nhận lấy điện thoại. Không biết Lâm Thâm ở đầu dây bên kia đã nói gì mà anh ta chỉ "vâng" một tiếng, trừng mắt nhìn Hạ Văn Khê rồi cúp máy, quay người bỏ ra khỏi hội trường.

Hạ Văn Khê nhặt chiếc điện thoại bị anh ta ném lên bàn, bĩu môi: "Đồ thần kinh, còn ném cả điện thoại của mình."

Sau khi Hạ Văn Khê ngồi xuống, Cận Văn Dao nghiêng người, vẻ mặt ngưỡng mộ: "Văn Khê, cậu đỉnh thật đấy!"

"Thế này mà cũng gọi là đỉnh á? Tại cậu ta yếu quá thôi."

Trương Gia Di cũng gấp sách lại, nhỏ giọng nói với Hạ Văn Khê: "Tớ mà là cậu thì tớ đã không dám gọi điện thoại cho người nhà rồi."

"Những gì cần nói thì phải nói. Bị bắt nạt ở ngoài thì phải cho người nhà biết. Như thế là nhanh nhất. Nếu họ không quan tâm thì mình tự tìm cách thôi."

"Văn Khê nói có lý. Mà Văn Khê này, cậu nghĩ Lâm tổng đã nói gì với Lâm Tuấn Anh vậy? Lúc nãy tớ thấy sắc mặt cậu ta khó coi lắm."

Sáng hôm đó, Hạ Văn Thanh, Lâm Thâm và những người phụ trách dự án hợp tác của tập đoàn Hằng Viễn và Lâm thị đã cùng nhau tham gia một cuộc họp. Về cơ bản, mọi việc đã được quyết định. Đến trưa, họ đương nhiên phải cùng nhau ăn một bữa cơm.

Thật trùng hợp, Hạ Văn Khê lại đi mách tội Lâm gia ngay trước mặt người nhà họ.

Tuy nhiên, kể cả hôm đó Lâm Thâm không ở đó, sau này Hạ Văn Thanh chắc chắn cũng sẽ tìm đến anh thôi, vì giờ anh mới là người nắm quyền nhà họ Lâm. Đám hậu bối nhà họ Lâm nói năng như vậy, Lâm Thâm với tư cách là trưởng bối không thể làm ngơ được.

"Đám trẻ trong nhà không hiểu chuyện, mong Hạ tổng bỏ qua cho. Chiều nay tôi sẽ đến trường. Tôi sẽ bảo nó xin lỗi Hạ tiểu thư trước mặt mọi người. Sau này tôi cũng sẽ bảo người nhà quản giáo nó nghiêm khắc hơn."

"Lâm tổng khách sáo quá. Đương nhiên là tôi tin anh rồi."

Hạ Văn Thanh cười. Đương nhiên Lâm Tuấn Anh phải xin lỗi Hạ Văn Khê rồi. Người nhà họ Hạ không thể để người khác bắt nạt vô cớ được.

Hạ Văn Thanh: [Chiều nay Lâm Thâm chắc chắn sẽ tìm em, dẫn theo thằng cháu đến xin lỗi. Đến lúc đó, em tự liệu mà ứng xử nhé.]

Trong lúc chờ đợi đến mệt mỏi ở hội trường, Hạ Văn Khê nhận được tin nhắn WeChat của Hạ Văn Thanh.

Cô đọc xong, gục xuống bàn trả lời: [Em biết rồi.]

Hạ Văn Thanh: [Đừng nghe người ngoài nói lung tung. Em vẫn là con gái nhà họ Hạ, chuyện này sẽ không thay đổi.]

Hạ Văn Khê: [Em biết mà. Ai dám nói em không phải người nhà họ Hạ, em sẽ cho người đó biết tay!]

Ai bảo cô không phải con gái nhà họ Hạ, cô sẽ cho kẻ đó biết mặt!

Khoảng hai giờ rưỡi chiều, hội trường có sức chứa hơn một nghìn người đã chật kín chỗ. Vẫn còn rất nhiều người không tìm được chỗ ngồi, phải đứng xung quanh. Hạ Văn Khê quay đầu nhìn lại, suýt chút nữa thì phát bệnh sợ đám đông.

"Lâm tổng có sức hút lớn vậy cơ à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc