"Cô Trâu, em xin lỗi. Dạo trước em bị ốm nên chuyện luận văn bị chậm trễ, bây giờ em mới đến tìm cô, em xin lỗi."
Hạ Văn Khê nói dối, cô gõ mõ trong lòng, an ủi mình không sao, đây chỉ là gia công nghệ thuật.
"Cô Trâu ơi, em sẽ viết bản nháp nhanh nhất có thể rồi đưa cho cô xem, đây là dàn ý và khung sườn sơ bộ của luận văn ạ."
Đây đương nhiên là những thứ Hạ Văn Khê đã sắp xếp lại dưới sự giúp đỡ của trợ lý Phùng, không có bản nháp thì cô cũng phải đưa cho cô giáo xem trước một ít.
Vốn dĩ cô Trâu rất tức giận, không nộp bản nháp cũng không liên lạc với mình, còn muốn mình chủ động đi hỏi han tin tức của sinh viên, nhưng thấy vẻ mặt thành khẩn của Hạ Văn Khê, lại nhìn những thứ cô đưa, cơn giận trong lòng cũng nguôi ngoai phần nào.
Hạ Văn Khê nở một nụ cười: "Cô Trâu ơi, em nhất định sẽ viết bản nháp nhanh nhất có thể ạ."
Hạ Văn Khê có vẻ ngoài dịu dàng, xinh xắn, khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, khi cười thì mắt cong cong, con gái cô Trâu cũng trạc tuổi này, thấy cô như vậy cũng không nỡ nói gì.
"Khung của em cô xem rồi, ý tưởng cũng khá tốt đấy, cố viết luận văn cho nhanh, đừng để lỡ buổi bảo vệ là được."
"Em cảm ơn cô ạ!"
"Ừ, vậy em về đi."
Hạ Văn Khê hoàn toàn mù đường trong trường, phải hỏi mấy người mới tìm được ký túc xá.
Sau khi tìm được phòng 319, Hạ Văn Khê gõ cửa.
"Cảm ơn cậu, trong phòng chỉ có một mình cậu thôi à?"
Cô có tổng cộng ba người bạn cùng phòng, nhưng bây giờ cô vẫn chưa nhớ hết mặt ai.
"Ừa, Gia Di với Mộng Mộng đang ở thư viện, chắc cũng sắp về rồi."
Lúc này Hạ Văn Khê mới nhớ ra, bạn nữ tóc ngắn trước mặt là Cận Văn Dao.
Phòng ngủ kê giường trên bàn dưới, giường của Hạ Văn Khê ở phía trong cùng bên tay trái.
Trên giường cô vẫn còn chăn đệm, nhưng chưa được trải ra, trên bàn có mấy quyển sách và một cái cốc, trông khá trống trải, nhưng cả bàn và ghế đều rất sạch sẽ.
Hạ Văn Khê không quen ai, ở lại cũng thấy ngại, định bụng đặt đồ xuống rồi đi luôn.
"Văn Dao, tớ để báo cáo thực tập trong ngăn kéo rồi, lúc nào nộp thì nhờ các cậu nộp giúp tớ luôn nhé.
À còn hai túi này nữa, là một ít đồ ăn vặt tớ mang từ nhà, có cả chocolate, lát nữa hai cậu kia về thì mọi người cùng nhau chia nhé."
"Cậu đi luôn à? Hôm nay cậu đến trường đúng dịp luôn đấy!"
"Hả? Sao vậy?"
"Chiều nay trường có một buổi hội thảo, diễn giả là cựu sinh viên xuất sắc của trường mình đấy! Tớ còn cố ý chụp cả poster."
Cận Văn Dao lấy điện thoại di động ra cho Hạ Văn Khê xem. Lúc đầu, Hạ Văn Khê không hiểu vì sao cô bạn lại hưng phấn vì một buổi tọa đàm như vậy, chẳng phải sinh viên đại học ghét nghe giảng nhất sao?
Nhưng khi nhìn thấy bức ảnh, cô đã hiểu ra.
"Đẹp trai ngời ngời đúng không!"
"Ừ, rất đẹp trai."
Hạ Văn Khê gật đầu. Thật ra, người thật còn đẹp trai hơn, tấm ảnh này đã chỉnh sửa hơi quá rồi.
Sinh viên tốt nghiệp khóa 2014
Cựu sinh viên ưu tú
Giám đốc điều hành tập đoàn Lâm Thị
Lâm Thâm
"Bọn tớ định ăn trưa xong sẽ đến hội trường giữ chỗ, cậu đến đúng lúc, cùng đi luôn nhé."
"Được thôi."
Hạ Văn Khê đồng ý. Đã đến đây rồi thì nghe thử xem sao.
"Vậy chúng ta đi luôn đi. Gia Di và Mộng Mộng đã ra khỏi thư viện rồi, chúng ta đến nhà ăn số 3 gần hội trường nhất để gặp họ."
"Hay là đi ăn bún đi, quán bún mới mở, món bún gà xào của họ ngon lắm đó!"
...
Hạ Văn Khê nhận ra Cận Văn Dao đích thị là người hướng ngoại. Từ ký túc xá đến nhà ăn, cô nàng nói không ngừng nghỉ. Tuy nhiên, Hạ Văn Khê lại thấy những câu chuyện về trường lớp mà cô ấy kể khá thú vị. Hồi còn đi học, ngoài giờ lên lớp, cô đều dành hết thời gian rảnh để đi làm thêm, chẳng mấy khi được tận hưởng cuộc sống tươi đẹp của sinh viên.
Lần này thì không cần lo lắng về kế sinh nhai nữa, nhưng tiếc là sắp tốt nghiệp rồi.
Trương Gia Di và Lý Mộng Đình không hoạt bát như Cận Văn Dao. Bốn người cùng nhau vào nhà ăn, hầu như chỉ có Cận Văn Dao là nói, còn ba người kia thì nghe. Trương Gia Di và Hạ Văn Khê thỉnh thoảng nói vài câu, riêng Lý Mộng Đình thì im lặng suốt cả buổi.
"Đây là lần đầu tiên cả phòng mình tụ tập đông đủ đó. À phải rồi, Gia Di, Mộng Mộng, Văn Khê còn mang quà cho chúng ta nữa đấy!"
Hạ Văn Khê ngại ngùng nói: "Chỉ là một chút đồ ăn vặt thôi, không đáng là bao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









