Kha Thục Vinh (mẹ hai con): [Mẹ cũng gửi tiền tiêu vặt cho Tiểu Bảo!]
Hạ Tiểu Khê (phiên bản ham học): [Cảm ơn mẹ ạ, (hôn)]
Hạ Tiểu Khê (phiên bản ham học): [Cảm ơn bố ạ, (hôn)]
Cả đời Hạ Văn Khê chưa từng thấy nhiều số 0 trên tiền đến thế, cô nằm sấp trên giường cắn ngón tay nửa ngày, nhất thời không biết làm thế nào cho phải.
Sau khi mở Taobao mua sắm một hồi, Hạ Văn Khê thỏa mãn đi ngủ, nhưng buổi tối vẫn gặp ác mộng, mơ thấy mình lại trở về thế giới cũ và bị gả cho một ông già.
Cô sợ đến mức sáu giờ sáng đã ngồi dưới lầu ăn sáng, sau khi ăn những món ngon do dì Lý nấu, lòng cô mới thấy yên ổn hơn.
Ăn xong, Hạ Văn Khê tìm quản gia trong nhà, nói muốn giúp đỡ các bạn nữ sinh ở vùng núi nghèo khó được đi học, nhờ ông ấy giúp cô liên hệ với những tổ chức đáng tin cậy.
Để không bị sụp đổ hình tượng, Hạ Văn Khê còn bịa ra một lý do, sợ người trong nhà thấy cô đột nhiên từ một người đanh đá tùy hứng biến thành một cô tiên thiện lương thì sẽ thấy kỳ lạ.
"Tối qua cháu nằm mơ thấy một vị cao nhân bảo cháu phải tích đức hành thiện nhiều hơn, nếu không dễ gặp tai ương! Cho nên cháu mới nghĩ phải làm chút việc thiện."
"A di đà phật, a di đà phật"
Quản gia Chu chắp tay vái trời: "Tiểu thư nói có lý, những chuyện như vậy thà tin là có còn hơn không! Nhưng mà tiểu thư, tập đoàn Hằng Viễn có bộ phận chuyên trách các công việc quyên góp từ thiện, hay là tôi liên hệ với họ giúp cô?"
"Ừm, cũng được ạ."
Quản gia Chu giúp cô liên hệ với bộ phận phụ trách công tác từ thiện trong tập đoàn. Họ có thể thành lập một quỹ mang tên Hạ Văn Khê, sau đó sẽ có người chuyên trách phụ trách liên lạc với các đối tượng được hỗ trợ. Tuy nhiên, trước khi ra quyết định cuối cùng, danh sách và thông tin cụ thể vẫn sẽ được gửi cho Hạ Văn Khê xem xét.
Về phương diện này, Hạ Văn Khê không có ý kiến gì, dù sao những chuyện như vậy giao cho người chuyên nghiệp làm sẽ tốt hơn.
Nghĩ đến chuyện sau khi xuyên không, cô vừa học hành vừa làm từ thiện, chuyện táo bạo nhất mà cô làm có lẽ là gọi đồ ăn khuya rồi tự ăn đến nỗi phải vào viện, cô bỗng cảm thấy mình làm phú nhị đại có hơi bị đơn thuần quá.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Hạ Văn Khê nhận được điện thoại của Hạ Văn Thanh.
"Bố mẹ sẽ bay về vào chiều ngày kia, em đi đón họ với anh."
"Chiều ngày kia á?! Sao em không biết?"
Hạ Văn Khê bỗng thấy hơi căng thẳng, cô sống hơn hai mươi năm, gần như chưa từng hòa thuận với bố mẹ, thứ hai là bây giờ cô không phải là Hạ Văn Khê trước kia nữa, nếu bố mẹ Hạ gia phát hiện ra thì phải làm sao?
"Quản gia Chu đặt vé xong thì nói với anh, thấy em đang học nên không làm phiền em."
"À, vâng."
Hạ Văn Khê vừa trả lời xong thì cả hai người đều im lặng, bây giờ hai anh em tuy không còn như trước kia, một người sống chết đòi yêu, một người thì cau có khó chịu, nhưng một khi vết rạn đã hình thành thì không dễ gì hàn gắn được.
Hạ Văn Thanh chủ động phá vỡ sự im lặng,:"Ừm, vậy nhé, anh cúp máy đây."
Kế hoạch ban đầu của Hạ Văn Khê là ngày mai đến trường một chuyến, cô đã hẹn trước với giáo viên hướng dẫn để bàn về luận văn, bây giờ cô thấy may vì khi hẹn thời gian cô đã không hẹn vào ngày kia, nếu không thì sẽ bị trùng lịch.
Nghĩ một lát, cô nhắn tin vào nhóm lớp, báo với các bạn cùng phòng chuyện ngày mai cô sẽ về trường.
Hạ Văn Khê: [Mai tớ định về trường, nhưng không tìm thấy chìa khóa phòng, mai có ai ở phòng không? Chắc là khoảng hơn mười giờ.]
Sinh viên đại học giờ này hầu như chưa ai ngủ, Hạ Văn Khê nhanh chóng nhận được tin nhắn trả lời.
Cận Văn Dao: [Ừa, mai tớ ở phòng.]
Hạ Văn Khê: [OK.]
Hạ Văn Khê hẹn gặp cô Trâu vào mười giờ sáng, vì dù có trợ lý Phùng giúp đỡ, người viết luận văn vẫn là cô, nên Hạ Văn Khê muốn đến nói với bà ấy là thời gian nộp bản nháp đầu tiên có thể sẽ muộn một chút, và cũng nên xin lỗi bà ấy.
Nếu không được thì tốt nghiệp muộn cũng không còn cách nào khác.
Hạ Văn Khê cũng kể với trợ lý Phùng về ý định này, chỉ là khi nói chuyện phiếm sau giờ học, cô không ngờ rằng trợ lý Phùng lại báo cáo lại với Hạ Văn Thanh.
Sau khi Hạ Văn Thanh biết chuyện thì thấy dạo này Hạ Văn Khê hiểu chuyện hơn hẳn, nhưng anh ấy chỉ coi như em gái mình cuối cùng cũng hết cái thời nổi loạn rồi, cũng không nghĩ nhiều.
——
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
