Thậm chí trên đường về, Dương Cẩm Văn còn đặt hai cái túi tặng bạch nguyệt quang của Điên Công trên mạng, hôm nay hai Điên Công đánh nhau trước mặt người ta, chắc chắn đã dọa người ta sợ rồi.
"Hạ tổng bảo anh làm gia sư cho Hạ tiểu thư."
Dương Cẩm Văn khó hiểu hỏi: "Hạ tiểu thư? Nhưng Hạ tiểu thư sắp tốt nghiệp đại học rồi mà? Gia sư cái gì?"
Hai người yêu nhau mỗi ngày sau khi về nhà đều sẽ cùng nhau kể lể (than thở) về công việc của mình, nên cũng có hiểu biết nhất định về môi trường làm việc của đối phương.
"Đại học cũng cần học chứ, có học thì ắt có gia sư."
Phùng Việt nói tiếp: "Văn Văn, căn nhà mà hai đứa mình thích lần trước, mình đặt cọc đi! Tuy hơi đắt một chút, nhưng bây giờ anh được tăng lương rồi, trả nổi."
"Ừ... Khoan đã."
Dương Cẩm Văn còn chưa kịp vui mừng, đã lại nhận được điện thoại của đồn cảnh sát.
"Vâng, vâng, vâng, cảm ơn các đồng chí cảnh sát, tôi đến ngay đây, muộn thế này rồi thật ngại quá."
Sau khi cúp điện thoại, cô ấy thuần thục lấy vốc thuốc trợ tim từ khay trà rồi bỏ vào miệng.
"Không phải vừa ra đã lại có chuyện à?"
"Ừ, anh cứ ngủ trước đi, đừng chờ em."
Bạch nguyệt quang về nhà nấu mì thì bị bỏng tay, Điên Công đại náo bệnh viện, bệnh viện báo cảnh sát bắt ông ta vì tội gây rối.
"Anh đưa em đi."
"Thôi, anh cứ ngủ đi, mai còn phải đi làm. Điên Công mà cứ tiếp tục thế này thì chẳng biết bao giờ mới yên thân. Ông ta mà vào tù, em cũng thất nghiệp, mà anh mà mất việc nữa thì tiêu cả lũ đấy."
——
Chiều hôm sau, Phùng Việt mang tâm trạng lo lắng đến nhà họ Hạ, anh ta chỉ có thể thành công chứ không thể thất bại trong công việc này!
Ba mươi phút sau…
"Hạ tiểu thư, vậy chúng ta cứ bắt đầu tìm hiểu mấy điểm kiến thức cơ bản này trước nhé, đây đều là những thứ cô cần nắm được khi viết luận văn."
"Ngại quá trợ lý Phùng, tại dạo này tôi không đến trường nên quên hết rồi."
Chính Hạ Văn Khê cũng thấy ngại, chắc trợ lý Phùng cũng đang ngơ ngác, không hiểu sao cô có thể học hết bốn năm đại học mà kiến thức vẫn như mới.
"Hạ tiểu thư không cần ngại, tôi nhận lương mà, đây là công việc của tôi, hơn nữa cô rất thông minh, chúng ta học cũng nhanh thôi."
Là một người từng đi làm thuê, Hạ Văn Khê vô cùng kính nể, thảo nào người ta lương cao, đáng đồng tiền bát gạo.
Mỗi khi không học nổi, Hạ Văn Khê lại nghĩ đến những lời Hạ Văn Thanh nói với cô, bây giờ cô cũng là người nhà họ Hạ, sự phát triển của nhà họ Hạ trực tiếp liên quan đến chất lượng cuộc sống sau này của cô, nên rất quan trọng!
Buổi học kéo dài đến tận mười giờ tối, Hạ Văn Khê học đến hoa cả mắt, Phùng Việt giảng đến khô cả họng, cuối cùng hai người thống nhất quyết định kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, hôm nay đến đây thôi.
"À Trợ lý Phùng, lương tháng của anh bao nhiêu vậy? Đương nhiên nếu anh không tiện trả lời thì cũng không sao."
Dù sao hai mươi phần trăm lương tăng của anh ta là phải trừ vào tiền tiêu vặt của cô...
"Tiểu thư, nếu không tính thưởng cuối năm và các khoản phụ cấp khác thì lương tháng của tôi là ba trăm nghìn."
Hạ Văn Khê nghèo rớt mồng tơi cả đời, nửa ngày không nói nên lời.
Sau khi Phùng Việt rời khỏi nhà họ Hạ, liền nhắn tin cho Hạ Văn Thanh, báo cáo tình hình học tập hôm nay của Hạ Văn Khê.
Còn Hạ Văn Khê thì đang đoán xem mỗi tháng mình có bao nhiêu tiền tiêu vặt.
Cô lướt lại lịch sử trò chuyện, không thấy có khoản chuyển khoản định kỳ nào, xem lịch sử giao dịch của thẻ ngân hàng cũng không thấy khoản nào, hơn nữa, dù là trên Alipay, WeChat hay thẻ ngân hàng thì tiền cũng không nhiều lắm.
Đương nhiên, không nhiều là so với bây giờ, chứ so với Hạ Văn Khê trước đây thì mua cả cái mạng của cô cũng đủ.
Hạ Văn Khê nghĩ rồi mở nhóm chat gia đình.
Hạ Tiểu Khê (phiên bản ham học): [Bố mẹ ơi, mỗi tháng con có bao nhiêu tiền tiêu vặt ạ?]
Một lát sau, Hạ Văn Khê nhận được tin nhắn trả lời.
Hạ Hằng Viễn (bố hai con): [Tiểu Bảo muốn tiền tiêu vặt rồi à?]
Lúc này Hạ Văn Khê nhận được tin nhắn riêng của Hạ Văn Thanh.
Hạ Văn Thanh: [Anh trêu em thôi, em toàn quẹt thẻ phụ của bố, làm gì có tiền tiêu vặt, em quên rồi à?]
Hạ Văn Khê: [cạn lời.jpg]
Hạ Văn Khê: [Thế thì càng phải có chứ!]
Trở lại nhóm chat, Hạ Văn Khê trả lời:
[Bố ơi, tại con thấy các bạn con mỗi tháng được lĩnh tiền tiêu vặt, con thấy hay hay.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






