"Có ai đời sinh viên đại học lại đi tìm gia sư..."
Hạ Văn Thanh theo phản xạ buột miệng, nhưng chính anh ấy cũng không nghĩ ra cách nào khác: "Vậy đi, dạo này bảo trợ lý Phùng theo em, để cậu ấy dạy lại cho em mấy môn quan trọng nhất, tiện thể hướng dẫn em viết luận văn cho nhanh."
"Trợ lý Phùng lợi hại vậy á?!"
"Dạy em thì thừa sức."
"Vậy anh nhớ tăng lương cho người ta đó."
Uống nước nhớ nguồn, Hạ Văn Khê làm phú nhị đại cũng không quên người làm công ăn lương.
"Lương tăng thì trừ vào tiền tiêu vặt của em."
Hạ Văn Thanh đúng là nhà tư bản trời sinh!
Trong lúc hai anh em nói chuyện, Phùng Việt vẫn luôn đứng ngoài cửa phòng bệnh, Hạ Văn Thanh gọi anh ta vào, nói về chuyện dạy kèm.
"Dạo này cậu cứ gác lại công việc ở công ty, tập trung vào chuyện của nó, tôi sẽ tăng lương cho cậu hai mươi phần trăm. Cậu cứ suy nghĩ rồi mai báo lại cho tôi trước khi tan làm."
"Không cần đâu Hạ tổng! Tôi đồng ý!" Phùng Việt sợ mất cơ hội ngàn năm có một này, vội vàng đồng ý ngay.
Tăng lương hai mươi phần trăm, căn nhà mà anh ta và bạn gái xem trước đó, định làm phòng tân hôn, anh ta thấy hơi đắt nên còn tiếc, nhưng nếu lương tăng thêm hai mươi phần trăm nữa thì hoàn toàn có thể mua được!
"Được, vậy quyết định vậy đi, bắt đầu từ ngày mai. Mai Hạ Văn Khê em cứ xuất viện, chiều đến thì học hành cho tử tế vào! Phùng Việt, mai cậu không cần đến công ty nữa, đến thẳng nhà luôn đi."
"Vâng, Hạ tổng!"
Cộc cộc cộc!
"Hạ tiểu thư, đến giờ ăn tối rồi ạ."
Cô y tá xinh đẹp đẩy xe thức ăn vào, mắt Hạ Văn Khê sáng lên, từ khi vào viện đến giờ ngoài truyền dịch ra cô còn chưa ăn gì, sáng sớm nôn hết đồ ăn từ chiều hôm trước ra rồi, sắp đói lả đến nơi.
Hạ Văn Thanh thấy em gái nhìn y tá bằng ánh mắt nóng rực, rồi lại nhìn y tá, bỗng nghi ngờ có khi nào Hạ Văn Khê bị kích thích quá mà đổi gu không.
Hạ Văn Khê vừa thấy cô y tá thì háo hức bao nhiêu, đến khi thấy đồ ăn thì thất vọng bấy nhiêu.
Món này còn nhạt hơn cả lời nói của cô.
"Hạ tiểu thư, cô vừa bị viêm dạ dày, tốt nhất nên ăn đồ thanh đạm ạ."
"Vâng, cảm ơn."
Hạ Văn Khê đành xoa xoa tay, chấp nhận số phận cầm lấy thìa.
Thanh đạm còn hơn là nhịn đói.
"Vậy tôi không làm phiền cô dùng bữa nữa."
Trước khi ra khỏi phòng, cô y tá không quên nhắc nhở: "Nếu hai vị tiên sinh là người nhà, nhà ăn của bệnh viện cũng có phục vụ đồ ăn, nếu cần thì có thể đến đó dùng bữa."
Hạ Văn Khê nhìn Hạ Văn Thanh và trợ lý Phùng, nói: "Nếu hai người không có việc gì thì về đi."
Dịch vụ phòng VIP đương nhiên là đẳng cấp VIP, bệnh viện còn đặc biệt bố trí hai người chăm sóc cho mỗi phòng. Buổi tối cũng không cần người nhà ở lại, hơn nữa, cô chỉ bị viêm dạ dày, tay chân vẫn còn cử động được, cũng không cần ai chăm sóc, quản gia còn muốn tìm người từ nhà đến cô đã không đồng ý.
"Ừ, có gì thì gọi cho anh."
Sau khi trải qua khoảng thời gian ở chung buổi chiều, Hạ Văn Thanh thấy Hạ Văn Khê đã bình thường hơn trước nhiều, nếu em gái anh ấy cứ như vậy mãi, Hạ Văn Thanh vẫn sẵn lòng làm một người anh tốt.
"Vâng, em biết rồi."
Hạ Văn Khê cũng nhận được tín hiệu hòa giải của Hạ Văn Thanh.
Lúc mười hai giờ rưỡi đêm, Dương Cẩm Văn vừa giải quyết xong mớ hỗn độn cho sếp, thấy bạn gái vất vả, Phùng Việt xót xa nói: "Văn Văn, hay là em bỏ việc đi."
"Không phải. Việc này ngon nghẻ lắm, em không thể ngờ được đâu!"
"Nói nhanh đi, hôm nay em không có sức mà nghe anh vòng vo."
Dương Cẩm Văn hôm nay mệt muốn chết, Điên Công tổng tài đánh nhau rồi bị tóm vào đồn.
Cô ấy phải đến đồn cảnh sát vớt người, bồi thường cho nhà hàng, tranh thủ thông báo cho trợ lý bên kia đến vớt sếp mình. Sau đó hai người cùng nhau bàn bạc chuyện bồi thường, sau khi vớt được sếp về, còn phải dùng hết kiến thức và trí tuệ để khuyên nhủ ông ta từ bỏ cái ý định phạm tội là bắt cóc người yêu cũ của bạch nguyệt quang.
Sau khi đưa Điên Công về nhà, cô ấy còn phải gọi bác sĩ riêng của ông ta đến khám, liên hệ với văn phòng tổng giám đốc để xử lý hậu quả truyền thông, rồi sửa lại lịch trình ba ngày tới cho sếp. Dù sao ông ta mà cứ vác cái mặt bầm dập đi khắp nơi, thì cũng chẳng hay ho gì cho hình ảnh công ty.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
