Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Vui Vẻ Và Tổng Tài Cuồng Yêu Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Hệ thống dường như đã nghe thấy tiếng lòng của cô, và trả lời: [Tôi không phải là hệ thống của cô. Tôi chỉ đến đây để truyền lời cho cô theo yêu cầu của cô ấy.]

Sau đó, nó im bặt.

Hạ Văn Khê thử gọi nó hai tiếng, nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào.

Một tiếng gõ cửa đột ngột làm Hạ Văn Khê giật mình.

"Mời vào."

Hạ Văn Khê ngẩng đầu lên, liền thấy người bước vào không chỉ có một mình Hạ Văn Thanh.

"Đây là tổng giám đốc Lâm mà lần trước em đã gặp."

"Chúc Hạ tiểu thư mau chóng bình phục."

Lâm Thâm nhận bó hoa từ tay trợ lý, cúi người trao cho Hạ Văn Khê.

Một người đàn ông mặc bộ vest đen trịnh trọng trao hoa cho cô. Hạ Văn Khê bỗng cảm thấy mình như một người lính bị thương, còn Lâm Thâm là đại diện được cử đến để an ủi cô, và anh còn rất đẹp trai nữa.

"Cảm ơn ngài."

Hạ Văn Khê ngước nhìn Hạ Văn Thanh, rồi lại nhìn Lâm Thâm. Cô mỉm cười, nhận lấy bó hoa và nói lời cảm ơn.

Lâm Thâm chợt nhớ đến những lời đồn đại về vị Hạ tiểu thư trước mặt. Tuy nhiên, sau khi gặp cô lần trước và hôm nay, anh lại cảm thấy mấy lời đồn đó có lẽ không đúng sự thật.

Hạ Văn Thanh quay sang tiễn khách. Khi trở lại, anh ấy thấy Hạ Văn Khê đang nhìn những bông hoa và giỏ trái cây ở đầu giường một cách mơ màng. Anh ấy liền giải thích: "Lâm thị đang có một dự án hợp tác với Hằng Viễn. Họ đang trong giai đoạn làm việc chặt chẽ với nhau. Anh ta nghe nói em nằm viện ở đây, nên đã tiện đường đến thăm."

Các phòng VIP của bệnh viện đều ở cùng một khu, nên việc gặp nhau không phải là chuyện hiếm gặp.

Nhưng Hạ Văn Khê không nghĩ như vậy.

"Có lẽ mở một cửa hàng hoa ở cổng bệnh viện sẽ rất có lãi nhỉ?"

Lời nói của cô khiến Hạ Văn Thanh nghẹn lời.

"Em muốn mở cửa hàng hoa à? Bố đã bảo em sau khi tốt nghiệp thì đến công ty làm việc để rèn luyện mà."

"Công ty á?" Hạ Văn Khê theo bản năng lắc đầu lia lịa: "Em không muốn đến công ty đâu."

Đã có tiền rồi ai còn muốn đi làm trâu ngựa chứ. Hơn nữa, vấn đề lớn nhất trước mắt không phải là sau khi tốt nghiệp làm gì... mà là làm sao để tốt nghiệp.

"Em nghĩ là em có thể sẽ bị hoãn tốt nghiệp mất. Chuyện đến công ty cứ để sau đi ạ."

Trước đây, Hạ Văn Thanh còn nghĩ rằng cô chỉ đùa thôi. Nhưng hôm nay nghe cô nói thì có vẻ như là thật.

Anh ấy nhíu mày lại, nghiêm giọng hỏi: "Chuyện gì thế? Không phải trước đây em thi đều qua môn sao?"

"Tại luận văn tốt nghiệp đó... Hoãn tốt nghiệp có nghiêm trọng lắm không?"

Hạ Văn Khê không nghĩ nhiều đến vậy. Cô cho rằng với những gia đình như nhà họ Hạ, việc con cái hoãn tốt nghiệp không phải là chuyện gì to tát. Họ đâu có mong con cái tốt nghiệp sớm để đi làm.

"Thân phận của em đặc biệt. Nếu ngay cả việc tốt nghiệp cũng không suôn sẻ, thì rất dễ bị giới truyền thông lợi dụng để viết bài."

Việc Hạ Văn Khê là con gái nuôi của Hạ gia không phải là một bí mật trong giới thượng lưu.

Trước đó khi Hạ Văn Khê thi đỗ cùng trường, cùng chuyên ngành với anh ấy, truyền thông còn khen Hạ gia đối xử bình đẳng với con trai và con gái nuôi, bồi dưỡng như nhau, hai người con đều ưu tú. Thời gian đó ngay cả giá cổ phiếu của tập đoàn Hằng Viễn cũng tăng lên không ít.

Nghe vậy, Hạ Văn Khê cũng kịp phản ứng, nếu chuyện cô trễ tốt nghiệp vì luận văn bị truyền thông hoặc đối thủ của công ty biết được, chắc chắn họ sẽ ra sức tuyên truyền, đến lúc đó sẽ gây ảnh hưởng đến công ty.

Thị trường là vậy, bất kỳ biến động nhỏ nào cũng có thể gây ra những ảnh hưởng khôn lường.

"Em..." Hạ Văn Khê ngẫm nghĩ, rồi tìm một cái cớ: "Trước đây em chỉ học tủ thôi, lên lớp không nghiêm túc, giờ viết luận văn mới thấy khó quá, em không biết làm."

Luận văn tốt nghiệp đại học dù không có giá trị học thuật đến đâu, thì đó cũng là đối với người trong ngành, cô là dân ngoại đạo, có tư cách gì nói những lời này.

Hạ Văn Khê vốn định nếu không được thì cứ trễ tốt nghiệp rồi tìm cách sau, nhưng xem ra cách này không ổn, nhỡ đâu bị đào ra chuyện cô tốt nghiệp muộn vì không viết được luận văn, có khi trên mạng lại đồn cô có vấn đề với việc học đại học ấy chứ.

"Hay là em tìm gia sư nhỉ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc