Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Gì cơ?" Bà Chu trừng mắt trách Trịnh Hồng: "Con... Con mà nói sớm thì tốt biết mấy, thật là!"
Bà Chu thầm hiểu kể cả lúc đó có nói ra thì cũng chưa chắc chuyện này đã được chú ý. Như bà từng nói ai mà ngờ lại có người đổi con gái bao giờ, người ta toàn coi con trai như bảo bối thôi.
"Con... Con cũng không nghĩ chuyện này có thể xảy ra." Trịnh Hồng ngại ngùng nói. Nghĩ lại em chồng bao năm nay đối xử tốt với cả nhà, nếu chuyện hoán đổi con này thực sự xảy ra dưới mắt mình, thì bản thân cũng sẽ tự trách mình đến chết.
Chu Đông Lai nhìn vợ tự trách, lại thấy mẹ trách móc, ông cũng hiểu rằng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho vợ. Cả gia đình lúc đó đều ở nhà không ai phát hiện điều gì, vậy thì trách ai bây giờ? Có chăng chỉ trách chính bản thân mình mà thôi.
"Mẹ, bây giờ không phải lúc để so đo. Mẹ nghĩ cách làm sao kiểm tra xem cô bé kia có nốt ruồi đỏ trên eo hay không, lúc đó mọi việc sẽ sáng tỏ."
Tất cả mọi người đều thầm cầu nguyện mong rằng không có nốt ruồi, mong rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, mong rằng em gái họ không phải đã nuôi con của người khác, còn con mình thì chịu bao nhiêu đau khổ.
Chu Chi Chi cũng hiểu rõ điều đó nên đồng ý giúp cô tắm rửa, còn đưa cô vào phòng tắm để gội đầu.
Nhưng vết thương trên người An Tri Hạ nhiều đến mức ghê người. Tay cô chi chít vết thương do cành cây cào xước khi chạy xuống núi, còn trên người đầy những vết bầm tím, nhìn thật đau lòng.
Chu Chi Chi là một cô gái tốt bụng. Cô ấy bưng nước giúp An Tri Hạ lau sạch những chỗ không bị thương.
An Tri Hạ vuốt mái tóc khô xơ của mình. Nhiều chỗ tóc đã rối cứng lại, dù rửa sạch bằng nước cũng không gỡ được.
"Chị, em vừa thấy trong phòng chị có kéo, có thể cho em mượn được không?"
Chu Chi Chi đoán ra ý đồ của An Tri Hạ. Thấy tóc cô thực sự quá rối, đành gật đầu. "Em chờ chút."
Sau khi mang kéo đến, thấy An Tri Hạ cứ cắt tóc càng ngày càng ngắn, Chu Chi Chi khuyên: "Nếu em cắt ngắn quá thì trông sẽ xấu lắm, để chị giúp em cắt cho đẹp nhé?"
"Cảm ơn... Chị."
An Tri Hạ do dự một chút rồi gọi Chu Chi Chi là "chị". Cô không biết mình hay Chu Chi Chi lớn tuổi hơn nhưng thấy Chu Chi Chi cao hơn mình, lại trông có vẻ trưởng thành hơn nên cô xưng hô như vậy.
An Tri Hạ cắt tóc ngắn đến ngang cổ. Mái tóc vốn khô vàng, xơ rối, giờ mới vừa được gội, còn ướt đẫm, bết dính trên da đầu. Trên người cô mặc bộ quần áo rộng thùng thình của Chu Chi Chi, trông thật buồn cười khi bộ quần áo quá cỡ không vừa với cơ thể gầy yếu của cô. Tuy vậy, bộ dạng lúc này của cô đã không còn hù dọa người khác như lúc vừa đến.
Cô lặng lẽ đi theo sau Chu Chi Chi cúi đầu với vẻ mặt ngoan ngoãn và có phần đáng thương.
Nhìn một màn này từ ngoài cửa, bà Chu không khỏi thấy lòng đau nhói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








