Lúc đó, con dâu thứ của bà về nhà mẹ đẻ, chỉ còn bà và con dâu cả giúp việc. Ở nông thôn, người ta thường trọng nam khinh nữ nên nếu có hoán đổi, chắc chắn sẽ đổi con trai chứ ai mà ngờ lại có người đổi con gái.
Bà Chu không dám tưởng tượng nếu như lời cô gái kia nói là sự thật thì suốt 18 năm qua, con gái bà đã nuôi dạy con của kẻ thù như con ruột. Trong khi chính con gái của mình lại phải chịu đựng những tháng ngày đau khổ ở nhà người khác. Cú sốc này sẽ lớn đến nhường nào!
Điều đáng sợ nhất là sự việc này lại xảy ra ngay dưới mắt bà, vậy mà bà còn mặt mũi nào gặp lại nhà thông gia nữa chứ.
"Thằng cả, sáng mai con vào thành phố nhưng đừng nói cho em gái con biết vội. Mẹ sợ nó không chịu nổi. Con hãy bàn bạc kỹ lưỡng với em rể, kể rõ ngọn ngành sự việc rồi hãy đến đây giải quyết mọi chuyện."
"Thằng hai, ngày mai con đến thôn An Nhạc điều tra kỹ về gia đình họ Cao. Chuyện này không hề nhỏ, phải tìm hiểu cho rõ ràng xem đứa nhỏ này suốt những năm qua ở nhà họ Cao đã sống như thế nào."
Việc bà Chu nói ra những lời này chứng tỏ trong lòng bà đã tin phần nào lời của An Tri Hạ. Cô giống con gái bà khi còn trẻ đến mức khó tin.
Bà chỉ hy vọng mọi thứ không phải là sự thật. Tuy vậy, bà hiểu rằng bản thân khó có thể lừa dối chính mình bởi rất có khả năng chuyện này thực sự đã xảy ra.
Khi một người đã có hoài nghi trong lòng sẽ dễ dàng nhìn thấy dấu vết để lại từ nhiều sự kiện trước đó.
Ví dụ như năm đó, khi con gái bà tỉnh dậy từng trách bà rằng bà không chăm sóc đứa nhỏ chu đáo, quấn tã không kỹ khiến chân bé bị cuộn lại trong tã. Nhưng bà nhớ rất rõ chính bà là người quấn tã cho hai đứa bé và bà đã làm rất cẩn thận.
Hoặc khi nhìn thấy mặt đứa nhỏ có vẻ lớn hơn so với khi mới sinh, bà chỉ nghĩ là mình đã nhớ lầm. Lúc ấy, hai sản phụ sinh cùng lúc. Con gái bà lại sinh khó nên sau khi nhìn thoáng qua đứa bé, bà nhanh chóng lo lắng cho con gái để xác nhận con không sao rồi vội vàng giúp đỡ sản phụ kia.
Sau khi lo liệu xong, bà đã quá mệt mỏi. Con dâu cả vội vàng nấu nước dọn dẹp hậu sản, bà cũng tranh thủ đi rửa sạch máu trên người. Nếu đứa trẻ thực sự bị hoán đổi thì có lẽ sự việc đã xảy ra vào khoảng thời gian đó.
Bà Chu càng nghĩ càng cảm thấy hụt hẫng, hối hận vì đã không để ý kỹ hơn. Lúc ấy, lẽ ra nên để ai đó trông chừng trong phòng...
"Đúng rồi mẹ, con vừa nhớ ra một chuyện!" Chị dâu cả, Trịnh Hồng, chợt tròn mắt nói lớn: "Con nhớ rõ khi em gái sinh con, trên eo bé có một nốt ruồi đỏ, sau này thì con không còn thấy nữa. Lúc đó con nghĩ chắc mình hoa mắt vì bận quá nên không nói ra."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
