Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Trọng Sinh Phản Kích, Được Cả Nhà Cưng Chiều Như Bảo Bối Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

An Tri Hạ bất chợt quay đầu lại bắt gặp ánh mắt của bà Chu đang đứng ở cửa phòng. Đôi mắt của cô gái trẻ, dù trông ướt đẫm và đáng thương vẫn sáng ngời như bầu trời đầy sao nhưng bên trong lại chứa đựng sự bình tĩnh đến kỳ lạ.

"Trong nhà còn thuốc đỏ, để tôi giúp cô bôi thuốc lên vết thương nhé." Bà Chu cố gắng giữ cho mình bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn mang theo chút lạnh nhạt.

Dù An Tri Hạ nói thế nào, cho đến khi sự thật được xác nhận, trong mắt bà, cháu ngoại của bà vẫn là An Mỹ Vân.

"Cảm ơn." An Tri Hạ lịch sự đáp lại. Không biết nên gọi bà Chu như thế nào bởi thân phận của cô vẫn chưa được xác định.

Chu Chi Chi cười và bước tới nhận lấy chai thuốc đỏ từ tay bà Chu: "Bà ơi, để cháu giúp cô ấy bôi thuốc. Cũng đã khuya rồi, bà nên đi nghỉ đi."

"Cháu là trẻ con, sao có thể chăm sóc người khác được. Để bà làm cho." Bà Chu nói rồi bước vào phòng của Chu Chi Chi dõi theo hai cô gái.

An Tri Hạ thản nhiên đi vào phòng, Chu Chi Chi cũng bước theo sau và đóng cửa lại.

Dưới ánh mắt chăm chú của bà Chu, An Tri Hạ đưa cánh tay đầy những vết trầy xước ra. Những vết thương đã được lau sạch sẽ nên không còn quá dữ tợn nhưng khi bôi thuốc đỏ lên, hai cánh tay của cô lại hiện rõ những dấu vết đỏ đan xen tạo nên cảnh tượng khiến người ta khó chịu.

Sau khi bôi thuốc xong, bà Chu lên tiếng: "Cởi quần áo ra để ta xem còn vết thương nào trên người không."

"Trên người chỉ có vài vết trầy xước nhẹ, chắc không cần bôi thuốc đâu ạ." An Tri Hạ không hiểu ý định của bà Chu liền mở miệng giải thích.

Nhưng bà Chu vẫn kiên quyết: "Cứ cởi ra để tôi xem qua, nếu có vết thương nghiêm trọng thì còn kịp xử lý."

An Tri Hạ do dự một chút, cảm giác rằng ý định của bà Chu không chỉ đơn giản là kiểm tra vết thương. Tuy nhiên, nghĩ đi nghĩ lại, họ đều là phụ nữ nên cô không có lý do gì để từ chối.

Khi An Tri Hạ cởi quần áo ra, bà Chu nhìn chằm chằm vào cái nốt ruồi đỏ trên lưng cô rồi bất giác che miệng lại cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt.

Bàn tay thô ráp của bà Chu chạm nhẹ vào nốt ruồi đỏ rồi tiếp tục vuốt dọc theo những vết bầm tím do té ngã. Vẻ mặt đau lòng của bà không thể che giấu thêm được nữa.

An Tri Hạ chờ mãi không thấy bà Chu có phản ứng gì, định quay lại xem thì nghe tiếng bà nói: "Được rồi, mặc quần áo vào đi."

Giọng nói của bà rầu rĩ, rõ ràng là đang cố nén cảm xúc.

Ngay khi An Tri Hạ vừa mặc xong quần áo, bà Chu vội vã bước ra khỏi phòng.

Nghe tiếng cửa đóng lại, An Tri Hạ quay đầu lại cố gắng kiểm tra cảm giác kỳ lạ sau lưng.

"Sau lưng em có gì sao?" An Tri Hạ hỏi Chu Chi Chi.

"Có một nốt ruồi đỏ rất rõ ràng, ở ngay vị trí này." Chu Chi Chi cầm tay An Tri Hạ và đặt lên vị trí giữa cột sống dưới lưng cô.

Nếu An Tri Hạ không phải là con gái của cô mình thì tại sao bà Chu lại có biểu cảm hối hận và áy náy như vậy khi nhìn thấy nốt ruồi đỏ đó?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc