Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nụ cười trên gương mặt An Tri Hạ hơi tắt, rõ ràng cô không cam lòng.
Nhưng ngay sau đó, cô chợt nhớ tới một việc.
Đó là chuyện kiếp trước, khi cô theo An Mỹ Vân và mãi sau vài thập niên mới biết được.
An Tri Hạ cau mày suy nghĩ kỹ càng. Liệu lúc này Cao Đại Tráng sẽ giấu những món đồ đó ở đâu?
Chắc chắn là không quá xa. Ông ta vừa tham lam vừa lo lắng, giấu quá xa thì ông ta cũng không yên tâm.
Ký ức đã mờ nhạt qua thời gian, rất nhiều chi tiết đã trở nên mơ hồ khiến cô nhất thời khó mà nhớ ra được.
An Tri Ngang nghĩ rằng cô đang buồn vì không thể bắt cả nhà họ Cao phải trả giá, liền vội vàng an ủi: “Em gái đừng buồn, cho dù tạm thời Cao Đại Tráng có thoát tội, anh tư nhất định sẽ không để em phải chịu thiệt. Anh sẽ khiến ông ta nửa đời sau sống không bằng chết, để chuộc tội cho em, được không?”
“Dạ, cảm ơn anh tư.” An Tri Hạ cảm thấy rất cảm động. Có lẽ do sự liên kết của hai người là anh em sinh đôi, cô luôn cảm thấy gần gũi với An Tri Ngang.
Thêm vào đó là những ký ức của kiếp trước khi chính anh tư đã lập mộ cho cô, chôn cất di vật của cô và đổi tên cô với mong ước rằng kiếp sau nếu có cơ hội, cô sẽ lại làm em gái của minhg và nhất định sẽ không để mất cô, sẽ bảo vệ và yêu thương cô thật nhiều.
Không khí bỗng trở nên trầm lắng, An Tri Ngang mải mê suy nghĩ cách trả thù nhà họ Cao.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu An Tri Hạ. Cô nhớ ra một ký ức quan trọng.
Đó là khoảng thời gian cô 15-16 tuổi, khi đang nấu ăn trong bếp, cô đã thấy một con chuột lớn bò vào cái lỗ trên tường phía sau bếp.
Lúc đó, cô đã dọn dẹp sạch sẽ xung quanh và muốn đốt lửa để xua chuột ra nhưng lại bị Cao Đại Tráng phát hiện.
Ông ta lúc ấy trông rất hoảng loạn, liên tục ngăn cản cô và còn dùng cành liễu đánh cô một trận rất thê thảm.
Đó là lần đầu tiên cô bị đánh nặng như vậy và hoàn toàn không hiểu lý do nên ký ức ấy in sâu trong trí nhớ của cô.
Từ đó, dù chuột có bò dưới chân cô, cô cũng không dám đuổi bắt chúng nữa.
Phía sau bếp là nơi quanh năm không được dọn dẹp. Đến cả dịp Tết cũng đầy củi khô chất đống, chắc chắn chẳng ai nghĩ đến việc tìm đồ vật ở đó.
Thảo nào Cao Đại Tráng có thể giấu những thứ đó suốt mấy chục năm mà không ai phát hiện.
“Anh à, em có cách khiến cả nhà họ Cao không thể ngóc đầu lên nổi...”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tri Hạ gầy gò, vàng vọt nhưng đôi mắt của cô lại to và sáng rực. Đặc biệt là lúc này, trong mắt cô ánh lên những tia sáng như sao trời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









