Cao Đại Tráng chưa kịp phản ứng thì đã bị cái cuốc trong tay Chu Kiến Nghiệp đập thẳng vào đầu gối phát ra tiếng "phịch". Đám người đứng trên tường xem náo nhiệt cũng không khỏi rùng mình.
“Giết người! Cứu mạng!”
Lý Tú thấy cảnh tượng trước mắt hét còn to hơn cả lúc mình bị đánh.
Nhưng bà ta cũng không thoát được, bị đám người phía sau dùng gậy đánh tán loạn. Bà ta nhanh chóng ngã xuống đất, ôm đầu kêu rên đau đớn.
Những người khác không hề nương tay, xông vào đập phá nhà bếp và nhà chính. Tiếng chén đĩa vỡ loảng xoảng, tủ bị lật tung, quần áo chăn màn bị xé nát, vứt vương vãi khắp nơi. Ngay cả những thứ treo trên xà nhà cũng bị xé xuống.
Sau khi đánh đập, phá phách một hồi, An Tri Ngang thấy hai vợ chồng Cao Đại Tráng đã bị đánh gần hết sức, liền ra hiệu cho mọi người dừng tay. Một số người còn lục lọi trong nhà lấy lương thực mang đi. Có người nhanh tay bắt được gà, thậm chí một con heo mập trong chuồng cũng bị dắt đi.
An Tri Ngang và An Tri Hạ đi sau cùng. Trước khi rời đi, An Tri Ngang quay lại nói: “Nhà họ Cao các người đúng là giỏi tính toán. Để con gái cho nhà tôi nuôi 18 năm hưởng đủ ăn ngon mặc đẹp, trong khi em gái tôi lại phải chịu đủ mọi hành hạ. Hôm nay chúng tôi lấy đi mấy thứ này coi như là sự đền bù. Còn xa mới đủ nhưng hy vọng sau này các người tự lo liệu cho tốt. Dưới sự lãnh đạo vĩ đại thì làm người tốt đi, đừng làm loại súc sinh vô lương tâm.”
Những lời của An Tri Ngang như một sự cảnh cáo. Hắn cũng khéo léo tìm ra lý do hợp lý cho việc lấy đồ của nhà họ Cao khiến chẳng ai có thể phản bác.
Còn Cao Đại Tráng và Lý Tú bị đánh đến mức toàn thân đầy máu, không biết đã bị thương ở đâu, miệng hộc máu nhưng không nói nổi một lời.
Thấy trên gương mặt An Tri Hạ cuối cùng cũng nở nụ cười, không còn vẻ lạnh lùng như lúc mới gặp, An Tri Ngang cũng bật cười theo: “Em gái, có vui không?”
“Đương nhiên là vui rồi. Anh, anh thật tốt.” An Tri Hạ gật đầu lia lịa, sau đó lại có chút lo lắng: “Nhưng mà chúng ta làm vậy thật sự sẽ không gặp rắc rối chứ?”
Thời kỳ này vẫn còn rất nhạy cảm. Chỉ cần một chút sơ suất có khả năng sẽ mang lại tai họa cho cả gia đình.
An Tri Ngang lại rất tự tin: “Yên tâm đi, anh làm việc sẽ không để người ta nắm thóp. Nhưng dù vừa rồi chúng ta đã cho vợ chồng nhà đó một trận mà không để họ có cơ hội giải thích. Nhưng về sau, không thể cứ thế mà không cho họ nói gì. Nếu đúng như chúng ta nghĩ, họ sẽ tìm cách đẩy một người ra để chịu tội thay, còn lại thì thoát thân.”
Mặc dù một người phạm tội có thể kéo cả nhà bị liên lụy nhưng chỉ cần những người khác trong gia đình quyết tâm cắt đứt quan hệ thì chính sách cũng không thể xử lý tất cả họ đến tận cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)