Nghe An Tri Hạ nói, An Tri Ngang cau mày: “Em có chắc không?”
Nếu chuyện đó là thật thì lá gan của Cao Đại Tráng đúng là không nhỏ.
Nhưng cũng đúng, nếu ông ta nhát gan, sao dám làm chuyện tráo đổi em gái hắn?
An Tri Hạ kiên định gật đầu. Đúng lúc đó, một nhóm mười người đi xe đạp dừng lại bên cạnh họ.
“Anh tư, anh đã dẫn người đi báo thù rồi à?”
Người đứng đầu là Lưu Quân. Vì còn nhỏ tuổi nên không phải xuống nông thôn, cậu ta dẫn theo một nhóm thanh niên choai choai nổi tiếng khắp các con phố ở Cẩm Thành.
An Tri Ngang từng chơi cùng bọn họ một thời gian và là người nổi bật nhất nhóm. Nhưng sau đó, hắn bị ba mình là An Kính Chi và anh cả An Tri Khánh treo lên cây đánh một trận nhớ đời, thắt lưng suýt bị đánh đứt, từ đó mới chịu ngoan ngoãn ở nhà.
Hơn nữa, với tuổi của hắn, nửa năm trước đã tốt nghiệp và chỉ ở nhà không làm gì. Gần đây gia đình cũng đang đắn đo xem có nên sắp xếp công việc hay cho hắn xuống nông thôn.
An Tri Ngang đã báo trước cho Lưu Quân về chuyện của An Mỹ Vân, không có ý định giấu giếm việc cô ta không phải con ruột của An gia.
Lúc này, thấy Lưu Quân dẫn người tới, hắn nhanh chóng tiến lên lấy ra mấy điếu thuốc chia cho nhóm cầm đầu.
Lưu Quân mang đến toàn những thanh niên cỡ 16-17 tuổi, đứa nhỏ nhất cũng chừng 12-13 tuổi.
An Tri Ngang kể về chuyện trả thù nhà họ Cao, sau đó kéo Lưu Quân ra một góc và thì thầm vài câu. Khi Lưu Quân quay lại, mắt cậu ta sáng rực, miệng gần như cười đến mang tai.
Nếu thật sự có những món đồ đó giấu trong nhà họ Cao, đây sẽ là một công lớn.
Và nếu cậu ta là người đứng đầu trong vụ này, rất có thể sẽ được lên báo và trở thành người được tuyên dương.
Lưu Quân đã mơ về tương lai sáng lạn của mình, liền hứa với An Tri Ngang rằng nhất định sẽ dạy cho Cao Đại Tráng một bài học làm cho cả nhà họ Cao từ trong thâm tâm phải hối cải mà sống tử tế.
An Tri Ngang hài lòng nói lời cảm ơn, còn đem hai con gà trong số chiến lợi phẩm mới lấy được chia cho Lưu Quân: “Chúng ta là anh em, cậu cũng không cần phải khách sáo. Đây là bồi thường của nhà họ Cao vì đã nuôi con gái của chúng ta mấy năm qua. Anh em ở xa đến cũng không dễ, hai con gà này anh mang về mà ăn ngon nhé.”
Lưu Quân cũng không khách sáo mà nhận lấy hai con gà, lấy dây ra trói chân chúng lại rồi treo lên ghi đông xe đạp.
Thực tế là khi còn ở trong thành phố, họ cũng không thiếu trò như trộm gà, lấy trứng của người ta. Với danh tiếng của mình, chỉ cần không bị bắt tại trận, chẳng ai dám đến gây sự với họ.
Cả nhóm người đều hành động rất dứt khoát.
Nhìn cách làm việc của họ dễ thấy rằng Lưu Quân từng cùng An Tri Ngang “hoạt động” nhiều lần nên rất thành thạo.
Vừa vào nhà họ Cao, Lưu Quân ngay lập tức đổ tội lên đầu hai vợ chồng và bắt giữ họ. Sau đó, theo đúng lời An Tri Ngang dặn dò, Lưu Quân cùng đồng bọn bắt đầu đào bới nhà bếp của nhà họ Cao. Cuối cùng, họ đào được một cái rương lớn từ phía sau bệ bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)