Cao Đại Tráng không đành lòng nói tiếp nhưng ý tứ của ông ta đã quá rõ ràng.
Một trong hai người phải đứng ra nhận toàn bộ trách nhiệm và vì Cao Đại Tráng là trụ cột trong gia đình nên chỉ có thể là Lý Tú gánh vác.
Lý Tú im lặng không nói gì, còn Cao Đại Tráng thì chờ đợi với ánh mắt bình tĩnh.
Tiếng ồn từ xa dần vang lên, tiếng gõ chậu đồng cùng những tiếng hét lớn dần rõ hơn. Cuối cùng, Lý Tú run rẩy cất lời: “Vì con cái, tôi sẽ nhận hết trách nhiệm. Nhưng ông phải hứa với tôi, sau này không được tìm thêm người phụ nữ nào khác, không được bạc đãi Đại Lâm và Nhị Muội. Mà tài sản của nhà chúng ta nhất định phải để lại cho Đại Lâm.”
Cao Đại Lâm và Cao Nhị Muội là con trai cả và con gái thứ hai của họ, cũng là những đứa con mà Lý Tú thương yêu nhất.
“Được rồi, tôi tin ông.” Lý Tú thở dài, trong lòng tự hiểu rõ trên đời này thứ không thể tin tưởng nhất chính là lời nói của đàn ông.
Còn có câu nói “Có mẹ kế thì sẽ có cha kế.”
Cao Đại Tráng luôn nói mình đã già nhưng thực tế mới hơn 40 tuổi. Giờ đây, khi bà ta còn sống, có lẽ ông ta còn nghe lời mình. Nhưng ai biết được nếu bà ta không còn nữa, ông ta có thể bị một góa phụ trẻ nào đó quyến rũ hay không?
Lúc ấy, nếu có người khác bên gối, liệu ông ta còn nhớ đến bà ta, người đã sinh con đẻ cái và chịu khổ cùng ông ta hay không?
Nhưng giờ đây vì con cái, bà ta đành phải chấp nhận số phận, không còn lựa chọn nào khác.
An Tri Ngang nắm tay An Tri Hạ, dẫn theo một đám người đến nhà họ Cao. Khi họ đến nơi, cổng nhà họ Cao đã đóng chặt. Xung quanh là một vòng người đứng xem, thậm chí có người trèo lên tường để nhìn vào bên trong.
Không biết có phải vì cùng có thù oán với nhà họ Cao hay không nhưng một cậu nhóc đang trèo trên tường nhìn thấy họ liền cười nói: “Các anh chị đến báo thù nhà họ Cao à? Cao Đại Tráng đang đánh vợ trong sân đấy!”
An Tri Ngang và An Tri Hạ nhìn nhau, đột nhiên cảm thấy có chút khó hiểu.
Nhưng chỉ trong tích tắc, An Tri Hạ đã hiểu ra vấn đề, cô nói: “Anh à, chắc họ đã bàn bạc xong rồi. Một người sẽ nhận hết trách nhiệm để người còn lại thoát thân.”
An Tri Ngang cũng không phải ngốc. Hắn lập tức hối hận vì đã gây ồn ào, khua chiêng gõ trống như vậy, ngược lại còn tạo cơ hội cho nhà họ Cao chuẩn bị đối phó.
“Mặc kệ, vào trong đánh đã!”
An Tri Ngang quay đầu lại dặn dò Chu Kiến Nghiệp vài câu rồi quay lại đá văng cánh cổng nhà họ Cao.
Chu Kiến Nghiệp đã được dặn trước, cậu ta chẳng để Cao Đại Tráng kịp nói lời nào, mà hét lớn rồi xông vào: “Các anh em, đánh chết tên này cho tôi! Để bọn người này biết không được phép làm việc thất đức. Đổi con người ta mà còn dám khoe khoang!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)