Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Kim Thật Xuyên Từ Nữ Tôn Quốc Về Rồi Chương 1.2

Cài Đặt

Chương 1.2

Nghe nói tiểu thư hào môn từ nhỏ đã học lễ nghi quy củ, cầm kỳ thi họa thông thạo, thậm chí thành thạo cả ngoại ngữ. Còn Nghi Nghi nhà bà thì sao? Từ nhỏ chính là một con cá mặn chính hiệu, ngoài khoản đánh nhau hơi nổi trội ra thì ngày thường chỉ mê mỗi việc ôm điện thoại chơi game, rồi ngủ nướng.

Mà khoản đánh nhau kia, cũng là do ba cô bé ép cô đi học lớp võ tự vệ!

Nhưng mà con gái bà là như vậy, dù thế nào thì bà đều thương!

Dù gì nhà họ cũng có tiền, đâu có yêu cầu gì cao siêu về tương lai hay tiền đồ. Nuôi con bé cả đời cũng chẳng thành vấn đề. Nghi Nghi tốt nghiệp xong không muốn đi làm cũng được, trong nhà vừa khéo còn mấy dãy nhà cho thuê, tiền thuê nhà đủ cho con bà sống tiêu cả đời.

Ai mà ngờ lại xảy ra chuyện thế này.

Nhà họ Chu bên kia thật sự có thể bao dung cho Nghi Nghi sao? Lỡ họ chê con bé không có chí tiến thủ thì sao? Với vẻ ngoài xinh đẹp của Nghi Nghi, nếu bị ép phải kết hôn chính trị thì phải làm sao?

Còn nữa còn đứa con gái ruột mà bà đã mang nặng đẻ đau kia. Rốt cuộc con bé là người thế nào? Những năm qua nó sống ra sao? Nhà họ Chu bọ họ không bằng nhà họ Chu hào môn kia, liệu con bé có muốn trở lại không?

Chu Vĩnh Nghi ban đầu cũng đang xúc động, nghe xong liền nghệt mặt. Mẹ cô khóc còn thảm hơn cả cô! Cô lập tức vừa buồn cười vừa bất lực, đành vội vàng an ủi Khâu Thiền.

Cảm xúc kỳ lạ vừa trào dâng trong lòng lập tức bị dập tắt không còn dấu vết.

Lúc này cô mới nhớ ra một chuyện quan trọng. Cô vốn dĩ không phải con ruột của Khâu Thiền mà là đứa trẻ bị ôm nhầm năm đó của Chu gia, là một gia tộc hào môn chính hiệu.

Trước kia khi mới biết chuyện, cảm xúc của bản thân thế nào thì cô cũng không nhớ rõ nữa. Với tính cách của cô, chắc lúc đó chỉ biết ngẩn ngơ ngơ ngác như đang xem một bộ phim cẩu huyết lố bịch thôi. Dù sao kiểu tình tiết “trao nhầm con” chỉ có trong phim truyền hình mà!

Nhưng bây giờ nghĩ lại, cô chỉ thấy rất bình tĩnh.

Có quan hệ huyết thống thì sao? Ở nữ tôn quốc nơi cô từng sống, các hoàng nữ vì tranh ngôi mà giết nhau không chớp mắt. Thế giới kia chẳng ai vì chút máu mủ mà nhân nhượng nửa phần.

Với Chu Vĩnh Nghi, cha mẹ ruột chẳng qua cũng chỉ là người xa lạ chưa từng gặp.

Còn cô tiểu thư Chu gia kia, người đã vô tình thay cô sống mười mấy năm ở vị trí “thiên kim hào môn”, cô càng không có lý do gì để oán hận hay tranh giành. Dù sao cũng không phải lỗi của cô ấy.

Ba mẹ yêu thương cô từ bé, chưa từng để cô chịu thiệt thòi gì. Cô rất yêu họ.

Nói thật lòng, cô không muốn nhận lại thân phận thiên kim gì hết.

Nhưng Chu Vĩnh Nghi cũng không thể lấy lý do của mình để ngăn cản cha mẹ đi tìm lại con ruột.

Lúc này, ở tầng dưới, Chu Đại Minh nghe thấy tiếng động liền lo lắng chạy lên, cứ tưởng xảy ra chuyện lớn. Nhìn thấy vợ ôm con khóc nức nở, còn con gái thì đôi mắt đỏ hoe, ông lập tức hoảng hốt:

“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”

“Ba!” Chu Vĩnh Nghi gọi một tiếng.

“Haizz” Chu Đại Minh nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân, ánh mắt lập tức đỏ ửng, vội tiến lên ôm chặt hai mẹ con, nghẹn ngào nói:

“Không sao hết, không sao hết! Bà nó đừng khóc, Nghi Nghi đừng buồn, dù có chuyện gì xảy ra, nhà mình vẫn mãi là một gia đình.”

Chu Vĩnh Nghi cảm động đến suýt rơi nước mắt.

Ba người cứ ôm nhau như vậy một lúc lâu. Mãi đến khi Khâu Thiền bình tĩnh lại, bọn họ mới bắt đầu nói đến chính sự.

“Chu tổng và Chu phu nhân đã hẹn thời gian gặp mặt rồi. Họ muốn chiều nay gặp nhau để nói rõ mọi chuyện giữa hai nhà.” Chu Đại Minh nhìn con gái đầy lo lắng, sợ cô sẽ hiểu lầm rằng ông và vợ không cần cô nữa, muốn sớm đổi lại con ruột.

Khâu Thiền cũng sốt ruột nhìn con, trong mắt đều là mong chờ.

Chu Vĩnh Nghi khẽ gật đầu, mỉm cười:

“Được. Cũng nên gặp một lần.”

------------

Chu Hoài Câm vừa mở mắt, trong đầu liền vang lên một giọng nói điện tử đáng yêu:

[Xin chào ký chủ, ta là hệ thống nghịch tập pháo hôi, cô có thể gọi ta là Cầu Cầu~!]

Đầu óc cô vẫn còn đang mơ hồ, theo bản năng cảm thấy chắc là mình còn chưa tỉnh ngủ hẳn, thế là lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Kết quả chưa kịp ngủ lại, mở đầu bản nhạc Bùng nổ sinh mệnh liền vang lên ngay bên tai, một tiếng ồ ồ ồ đầy giật gân khiến cô suýt nữa nhảy dựng khỏi giường!

Chu Hoài Câm lập tức tỉnh táo, bật dậy như bị cháy giường, cau mày ôm lấy tai, mặt mũi đầy đau khổ:

[Ký chủ ơi, cô tỉnh rồi hihi!]

Cô ngơ ngác đứng hình một lúc, rồi thì thào: “Hệ thống?”

[Vâng! Chính là tôi đây! Tôi là hệ thống nghịch tập pháo hôi - Cầu Cầu. Lần đầu gặp mặt, xin ký chủ mau mau lấy lại tinh thần nào~!]

Nói xong, trong không trung liền xuất hiện một quả cầu ánh sáng lấp lánh, phát sáng nhè nhẹ, đây chính là hình dáng mặc định của hệ thống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc