Cô vậy mà... lại xuyên trở về hiện đại rồi.
Chu Vĩnh Nghi vô hồn nhìn trần nhà phía trên, nằm trên giường mà ngẩn người suy nghĩ. Tuy đầu óc vẫn còn có chút hỗn loạn, nhưng trên gương mặt vẫn mang theo vẻ cao lãnh, bình tĩnh không nói một lời, lặng lẽ đánh giá cảnh vật xung quanh.
Phòng công chúa quen thuộc, đèn chùm pha lê quen thuộc, phong cách trang trí hiện đại quen thuộc. Dù có hơi phô trương, còn mang chút màu hồng ngây ngô nhưng tất cả đều giống hệt như những hình ảnh đã in sâu trong trí nhớ của cô.
Tựa như cô... chưa từng rời khỏi nơi này.
Cô đã trở về!
Chu Vĩnh Nghi giơ tay che đi vành mắt đang đỏ lên, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc. Sau khi ổn định được một chút mới không kiềm chế được mà lặng lẽ lăn vài vòng trên giường.
Đệm giường mềm mại, chăn bông dày ấm, cảm giác chân thật ấy khiến cô không khỏi run lên.
Không phải mơ.
Tốt quá rồi!
Không còn phải chịu đựng cái cuộc sống khốn khổ không internet, không điều hoà, không được tắm nước nóng ở cái thời cổ đại nghèo rớt mồng tơi kia nữa! Nơi này không có nữ đế, càng không có một đám hoàng nữ ngày đêm mơ mộng cướp ngôi đoạt vị!
Đúng vậy, nói ra chắc chẳng ai tin nhưng Chu Vĩnh Nghi cô đây đã từng xuyên không. Mà không phải xuyên kiểu nhẹ nhàng gì cho cam, lại là xuyên đến một cái thế giới cổ đại trong lịch sử không hề tồn tại, nơi đó còn là một nữ tôn quốc - nghe thấy thôi đã thấy nguy hiểm rình rập rồi.
*nữ tôn quốc: quốc gia lấy giới tính nữ làm chủ như vua, các chức quan trong triều đều là nữ.
Rõ ràng chỉ là ngủ một giấc, vậy mà tỉnh dậy đã biến thành một bé gái mấy tuổi, lại còn là cô nhi!
Nếu năm đó không gặp được sư phụ nhặt về, chắc cô sớm đã chết thảm nơi đất khách quê người khi chưa kịp nói lời tạm biệt với cái giường có wifi yêu dấu. Lúc mới đầu, cô còn vô số lần ngồi đếm sao mong được xuyên lại về hiện đại, quyết tâm làm một con cá mặn, ngồi ôm ipad sống tới già. Dù sao cô cũng là một thiếu nữ nghiện mạng nặng đô mà!
Thế nhưng sau này ở lâu rồi lại cũng quen.
Sư phụ nghiêm khắc, không cho cô lười biếng. Ngày ngày đều nhồi nhét vào đầu cô mấy câu kiểu "thế đạo hiểm ác", "phàm nhân yếu đuối", "sơ hở là chết". Vậy nên vì không muốn ngủ một giấc là đi đời nhà ma, cô chỉ có thể cắn răng học tới điên.
Không còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện về nhà nữa.
Sau khi sư phụ quy tiên, cô tiếp nhận di mệnh tiếp tục tiến cung làm việc. Quả nhiên là hang hùm miệng sói, nghi kỵ, ghen ghét, mưu sát diễn ra từng phút từng giây, đến hít thở cũng phải dè chừng. Cô sống trên lưỡi đao, cuối cùng cũng bước lên vị trí quốc sư.
Triều thần bên ngoài thì tôn kính cô, bên trong lại vừa sợ vừa ghét. Nữ đế thì kiêng kị cô tận xương, ngầm cài ám vệ giám sát từng bước chân, nhưng lại không thể không dựa vào cô. Mấy vị hoàng nữ ôm đầy tham vọng, ngoài mặt lấy lòng, trong tối thì ngấm ngầm giương đao giấu kiếm.
Tất cả, Chu Vĩnh Nghi đều thấy rõ.
Cho nên hiện giờ, một khi đã trở lại hiện đại, cho phép cô bùng nổ một câu thôi: CMN!!! Bà đây chịu đủ rồi!!!
Quốc sư? Ai thèm làm! Ai thích thì đi mà làm!
Quyền thế ấy hả? Cho cô cũng không cần.
Tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng có thể an ổn nghỉ ngơi một phen rồi…
Sống hơn hai mươi năm ở cái thế giới nữ tôn kia, tuy bề ngoài vinh quang quyền quý, nhưng thật ra chỉ có bản thân cô mới hiểu, mỗi một bước đi là bước trên mũi dao, mỗi một hơi thở đều nặng như gánh núi. Nay cuối cùng cô cũng rời đi được, lòng cũng xem như nhẹ nhõm.
Nữ tôn quốc đang đi đúng hướng, dân chúng dần sống yên ổn. Tuy nữ đế kia tính tình lúc nắng lúc mưa nhưng suy cho cùng cũng có thể coi là một minh quân. Cô không còn gì vướng bận nữa.
“Nghi Nghi bảo bối ơi~, dậy chưa?”
Tiếng gõ cửa cùng giọng nói dịu dàng truyền tới từ bên ngoài phòng khiến đôi mắt Chu Vĩnh Nghi run lên một cái, sống mũi cay xè.
Cô lập tức nén cảm xúc đang dâng trào trong mắt, nhanh chóng xuống giường. Chạy ra mở cửa rồi không kìm được nhào vào lòng người phụ nữ đứng ngoài cửa, giọng nghẹn ngào bật ra “Mẹ!!”
“Ơi chao ôi.” Khâu Thiền bị con gái ôm bất ngờ thì bối rối hết cả tay chân, thấy bảo bối của mình như sắp òa khóc đến nơi, bà liền vội vàng giơ tay nhẹ vỗ vai con, vừa vỗ vừa dỗ ngọt:
“Ở đây mà, mẹ ở đây. Bảo bối đừng khóc, không sao cả.”
Quả nhiên, Nghi Nghi nhà bà vẫn chưa thể chấp nhận nổi chuyện này.
Đứa con gái mà bà nâng niu, từng chút một nuôi lớn bằng cả tình yêu thương, sao có thể nói ôm nhầm là ôm nhầm? Sao có thể nói đổi là đổi, trả về cho người ta nhẹ hều như vậy được?
Huống chi nhà họ Chu kia đâu phải nhà bình thường, đó là hào môn chính gốc của đế đô!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


